Chương 36: Chương 36 - Đã mặc áo ngực rồi

Cô nhân viên bán hàng khéo mồm khéo miệng, chỉ dăm ba câu đã khiến Ngô Uyển Uyển không nói lại được câu nào, bán liền cho cô hai chiếc áo ngực. Tuy nhiên cô nhân viên cũng cần khách quen nên không lừa cô, còn giảm giá, tặng kèm hai chiếc quần lót cùng kiểu, gói ghém trong một cái túi giấy đẹp đẽ để cô xách, giúp cô đỡ ngại ngùng.

Còn về phần trên người cô... thì cứ để cô mặc chiếc áo lót ren nửa ngực đó mà đi ra ngoài.

Ngô Uyển Uyển lúc đầu còn chưa quen, cảm thấy hơi chật, nhưng quả thực có cảm giác an toàn hơn nhiều so với lúc không mặc gì bên trong.

Cô đi bộ quay lại sạp thịt của Triệu Mạc, anh đã bắt đầu thu dọn rồi.

Triệu Mạc ngẩng đầu nhìn thấy cô, ánh mắt đầu tiên liền chú ý đến ngực cô. Bề ngoài nhìn thì chẳng có gì khác biệt, nhưng dường như lại vểnh cao hơn, lớn hơn trước kia...

Triệu Mạc vội vàng dời mắt khỏi ngực cô, sợ nhìn lâu thì cái thứ không biết nghe lời bên dưới lại cứng lên, lúc đó thì xấu hổ lắm.

"Em mua xong rồi à? Anh còn định dọn xong thì qua tìm em đấy." Triệu Mạc lảng sang chuyện khác để bản thân dễ chịu hơn.

Ngô Uyển Uyển gật đầu: "Em mua hai cái." Cô cảm thấy mình tiêu hơi nhiều tiền.

"Sao vậy? Tiền không đủ à?"

"Không ạ, vẫn còn thừa." Ngô Uyển Uyển móc số tiền còn lại ra.

Triệu Mạc chẳng hề để tâm, vuốt phẳng lại số tiền vừa bán thịt heo, đặt vào tay cô: "Em cứ cất đi, còn sớm mà, chúng ta đi dạo một chút, mua sắm vài món đồ dùng cần thiết trong nhà."

Trước đây anh sống một mình, một đôi đũa một cái bát, ngay cả xoong nồi đàng hoàng cũng không có, nói gì đến gương lược hay mấy món đồ con gái hay dùng, anh hoàn toàn không có. Nhưng anh không dùng không có nghĩa là anh để vợ mình chịu thiệt thòi. Người ta có cái gì anh cũng muốn mua cho cô cái đó.

Ngô Uyển Uyển nắm chặt số tiền anh nhét vào tay, cảm thấy ấm nóng. Anh đây là muốn đưa tiền cho cô quản sao?

Triệu Mạc đẩy xe, bảo cô ngồi lên, nhưng trong huyện đi đâu cũng thấy người, cô ngại nên đi bộ cùng anh.

Mấy bà cô bà thím nhiều chuyện bắt đầu khua môi múa mép: "Nhìn vợ thằng Triệu Mạc kìa, xinh xắn thế kia sao lại chịu theo nó nhỉ?"

"Tôi thấy con bé đó dáng dấp đàng hoàng, không chừng chẳng bao lâu nữa là bỏ chạy thôi, đời nào chịu sống với nó cả đời."

"Đúng đấy, chưa nói gì khác, cứ nhìn cái thân hình như gấu của thằng Triệu Mạc với cái dáng nhỏ nhắn của con bé kia, chịu sao nổi."

Những lời bàn tán tục tĩu lác đác vang lên sau lưng họ, nhưng chẳng hề ảnh hưởng đến hai người đang sóng vai bước đi dưới bầu trời quang đãng.

Thân hình nhỏ bé của Ngô Uyển Uyển nép bên cạnh anh, tạo nên sự tương phản mãnh liệt với dáng vẻ cao lớn uy mãnh của anh.

Hai người đi dạo một vòng quanh huyện. Triệu Mạc thấy Ngô Uyển Uyển rất thích đi dạo ở đây, bèn đẩy xe đi theo sau lưng cô, cùng cô ngắm nghía.

Đi dạo đến khi mặt trời ngả về tây, hai người mua được một túi đồ lớn, lúc này mới thong thả đi về nhà.

Chân Ngô Uyển Uyển đã hơi mỏi, nhưng lại ngại không dám nói, bước thấp bước cao đi theo sau Triệu Mạc.

Triệu Mạc đã để ý từ đầu nhưng không nói gì, mãi đến khi ra khỏi đường chính của huyện, anh mới dừng xe lại: "Em lên đây ngồi đi."

Anh biết, ở trên huyện đông người, cô vợ da mặt mỏng của anh sẽ thấy ngại ngùng.

Ngô Uyển Uyển mím môi cười, ngồi lên xe, trong lòng ngọt ngào. Hóa ra anh đã sớm nhận ra cô mệt, còn nhìn ra sự e ngại của cô, nên đợi ra khỏi đường chính mới bảo cô lên xe.

Hôm nay Ngô Uyển Uyển rất vui, được đi dạo một vòng ở huyện lỵ mà cô thích, còn mua được rất nhiều đồ dùng, thế là cô chủ động bắt chuyện với Triệu Mạc: "Hôm nay mua nhiều đồ quá."

Nghe ra sự vui vẻ trong giọng nói của cô, Triệu Mạc cũng hùa theo: "Ừ, mua cũng kha khá đấy, lần sau nhà thiếu cái gì anh lại đưa em đi mua, đồ em chọn đều đẹp cả."

"Có gì đâu mà đẹp?" Sao cái gì anh cũng khen cô thế?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...