Triệu Mạc vén chiếc áo lót ba lỗ của cô lên, để lộ cặp vú đang được áo ngực nâng đỡ. Vốn dĩ đã mê người, nay được áo ngực gom lại, hai bầu vú ép sát vào nhau, tạo thành khe rãnh sâu hun hút.
Bàn tay to thô ráp của Triệu Mạc móc cặp vú của cô từ trong áo ngực ra ngoài.
Bầu vú trắng nõn treo vắt vẻo bên trên gọng áo, Ngô Uyển Uyển cắn môi, hai tay chống lên thành xe. Cô để lộ ngực ra ngoài đợi Triệu Mạc đến "ăn", giữa chốn đồng không mông quạnh, bên cạnh cánh rừng nhỏ tối om, dáng vẻ này trông dâm loạn vô cùng.
Triệu Mạc cúi người, ngậm lấy bầu vú vừa được móc ra kia vào miệng. Cảm giác mềm mại trong khoang miệng khiến tâm ý anh rối loạn, anh chép miệng ăn ngon lành như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian, một tay còn lại cách lớp áo ngực xoa nắn bên vú kia.
Đầu vú hồng hào rất nhanh đã trở nên cứng ngắc trong miệng anh. Anh vừa ăn vừa xoa, ăn đến say sưa ngon lành.
Ngô Uyển Uyển bị anh ăn đến mức toàn thân tê dại, đôi tay đang chống đỡ trở nên bủn rủn vô lực, hơi thở mong manh kèm theo tiếng rên rỉ như có như không.
Thật kỳ lạ, chỉ cần anh ăn vú cô, cả người cô liền ngứa ngáy râm ran như có kiến bò, ngay cả tiểu huyệt bên dưới cũng bắt đầu ngứa ngáy.
Cô kẹp chặt hai chân, cọ xát qua lại, miệng tràn ra tiếng rên rỉ, cô sắp không chịu nổi nữa rồi: "Anh đã xong chưa?"
Nếu cứ để anh ăn tiếp thế này, cô sợ mình sẽ không chịu đựng được mất.
Triệu Mạc dùng sức mút mạnh hai cái, mút đến mức ngực cô căng tức mới chịu nhả ra, ngay sau đó liền tìm đến cái miệng nhỏ của cô mà hôn ngấu nghiến.
Cái miệng nhỏ của cô thật mềm, thật thơm, khiến anh muốn ngừng mà không được, vươn cái lưỡi to dày xông vào khoang miệng cô, hút lấy toàn bộ mật dịch của cô.
Toàn thân trên dưới của cô đều tràn ngập ma lực, chỗ nào cũng đầy sức hút.
"Ưm hừ... ưm..." Ngô Uyển Uyển bị anh hôn đến mức không thở nổi, vội đẩy mạnh anh ra, há miệng thở hổn hển từng ngụm lớn: "Được chưa hả? Mau về nhà thôi."
Mắt Triệu Mạc đỏ ngầu, thở hồng hộc, nhét lại vú cô vào trong áo ngực, cài cúc áo tử tế, rồi lại tiếp tục đẩy xe về nhà, có điều tốc độ rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều.
Ngô Uyển Uyển bám vào thành xe, để anh đẩy đi. Con đường nhỏ có chút gập ghềnh, cô chỉ đành nắm chặt lấy xe.
Côn thịt dưới háng anh theo động tác di chuyển mà nẩy lên nẩy xuống. Thứ kia của anh quá lớn, người cô lại nhỏ nhắn, ngồi trên xe đối diện ngay với hạ bộ đang rung lắc của anh, vì khoảng cách quá gần, trong hơi thở cô dường như còn ngửi thấy mùi xạ hương nam tính toát ra từ nơi đó...
Khó khăn lắm mới về đến nhà, trời đã tối hẳn. Ngô Uyển Uyển xuống xe trước cửa nhà mẹ đẻ, đưa một gói điểm tâm vào, vừa hay mẹ Ngô chuẩn bị đi ngủ nên cũng không giữ cô lại.
Triệu Mạc vội vàng đẩy cô về nhà mình, đẩy xe vào trong sân, anh cúi người vác thẳng Ngô Uyển Uyển lên vai, sải bước lớn đi vào trong nhà.
"A! Triệu Mạc, anh mau thả em xuống." Ngô Uyển Uyển lập tức thấy trời đất quay cuồng, hai tay đập vào tấm lưng rộng lớn của anh.
Triệu Mạc vào phòng, không quên quay lại đóng cửa, sau đó ném Ngô Uyển Uyển lên giường, thân hình vạm vỡ cường tráng lập tức đè xuống.
"Đừng... phòng còn chưa dọn dẹp mà, còn phải nấu cơm nữa." Ngô Uyển Uyển thực sự sợ anh rồi, trên đường thì đòi ăn vú, về nhà thì đòi làm tình, cô thực sự chịu không nổi nữa.
"Phòng để anh dọn, lát nữa nấu mì cho em ăn." Vừa nói, thân hình khôi ngô của anh vừa đè lên người cô vừa xé mở áo ngoài.
"Em không muốn ăn mì... em muốn, em muốn ăn màn thầu." Ngô Uyển Uyển không nghĩ ra được chiêu gì để bắt anh dừng lại, đành buột miệng nói bừa.
"Muộn thế này rồi, đi đâu mà mua màn thầu?" Triệu Mạc dừng lại dỗ dành: "Tối nay ăn mì đi, anh dùng thịt nạc nấu mì cho em ăn, mai anh lên huyện mua màn thầu mang về cho em nhé."
"Không cần mua, tối nay nhào bột, mai là có thể ủ bột làm màn thầu rồi." Ngô Uyển Uyển vừa cài lại cúc áo, vừa định ngồi dậy.
Bạn thấy sao?