Chương 4: Chương 4 - Lấy thân báo đáp

"Mượn? Ai cho con mượn? Nhà mình nghèo kiết xác, họ hàng thấy mặt đều đi đường vòng, sợ nhất là chúng ta mở miệng vay tiền, ai lại rộng rãi cho con mượn nhiều tiền thế này?"

"Là Triệu Mạc ạ. Hôm qua cũng là anh ấy đưa mẹ đến bệnh viện, nhưng lúc đó mẹ ngất xỉu nên không biết." Ngô Uyển Uyển không giấu giếm nữa, ngoan ngoãn ngồi bên cạnh trả lời.

"Là cậu ta sao? Cậu ta với nhà mình lại chẳng thân chẳng thích..." Hà cớ gì lại cho cái nhà như thế này mượn tiền, rõ biết là không trả nổi...

Ngô quả phụ dời mắt sang nhìn con gái mình, âm thầm đánh giá từ trên xuống dưới. Con gái lớn rồi, người trổ mã, khuôn mặt cũng tươi tắn mơn mởn như nước, có điều mới mười tám tuổi thôi. Trước đây bà còn khỏe mạnh, tuy nhà không có tiền nhưng bà cũng chẳng muốn con gái sớm về nhà chồng chịu khổ, nên cứ chần chừ mãi chưa tìm mối gả chồng cho con.

Giờ nghĩ lại mới thấy mình ích kỷ. Ngộ nhỡ ngày nào đó bà bệnh nặng rồi buông tay trần thế, chẳng phải chỉ còn lại con bé cô độc trơ trọi một mình hay sao?

Hơn nữa bây giờ nhà nào nhà nấy ruộng đất nhiều, đều cần nhân lực làm việc. Thân thể Uyển Uyển yếu ớt thế này chẳng giúp được bao nhiêu, cho dù có xinh đẹp cũng chưa chắc có người chịu cưới về để nuôi không.

Triệu Mạc là một gã đồ tể, tuy rằng người ngợm... không thể nói là tuấn tú điển trai, nhưng trong nhà không còn ai khác, chỉ có mình hắn, dựa vào nghề mổ heo bán thịt thì cuộc sống cũng tạm gọi là qua ngày được. Nếu như hắn thật lòng muốn cưới Uyển Uyển...

Ngô quả phụ vẫn không đành lòng cứ thế mà gả con gái đi, bèn hỏi: "Con mượn tiền cậu ta, định trả thế nào?"

"Bán lương thực trong nhà đi, rồi từ từ trả ạ." Cô cũng biết, cho dù bán sạch thóc gạo trong nhà cũng không đủ trả cho Triệu Mạc, nhưng có nợ thì phải trả, không phải sao?

"Nếu mẹ nói, nhà mình không trả nổi số tiền này, gả con cho cậu ta làm vợ, con có chịu không?" Ngô quả phụ dò hỏi.

Mặt Ngô Uyển Uyển lập tức đỏ bừng, có chút sửng sốt: "Mẹ..."

Tuy trong lòng cô cảm kích Triệu Mạc, nhưng đâu phải cảm kích là nhất định phải gả cho anh. Dáng người anh vạm vỡ, tướng mạo lại hung hãn, cô nhìn thôi đã thấy sợ, huống chi là sống chung một nhà.

"Mẹ nói nghiêm túc đấy. Cậu ta chịu đêm hôm khuya khoắt đẩy mẹ đến bệnh viện, lại cho nhà mình mượn tiền, phần lớn là có ý với con rồi. Trước đây mẹ thấy con còn nhỏ, sức khỏe lại yếu, không nỡ để con về nhà chồng bị mẹ chồng làm khó dễ. Nhưng cậu ta không cha không mẹ, qua chuyện lần này mẹ cũng thấy nên tìm một người để thác phó cả đời con, nếu không ngày nào đó mẹ đi rồi cũng không nhắm mắt được."

"Mẹ..."

"Nghe lời mẹ, mẹ cũng không làm khó con. Nếu con cảm thấy Triệu Mạc con người cũng tạm được, thì về sống với cậu ta đi."

Tuy mẹ không có ý ép buộc, nhưng kể từ sau khi nghe những lời đó, ánh mắt cô nhìn Triệu Mạc cũng cảm thấy là lạ.

Hôm sau, Triệu Mạc lại lên huyện thành bán thịt heo, tiện thể hầm một nồi canh sườn mang đến bệnh viện. Nồi canh ấy đặc những sườn là sườn, cô và mẹ hai người ăn thay cơm cũng đủ no.

Triệu Mạc vẫn kiệm lời như cũ, đặt canh sườn và bánh nướng mua ở huyện thành xuống, lại nhét cho cô một nắm tiền rồi vội vàng rời đi.

Mấy ngày trôi qua, người mẹ dưỡng bệnh trong viện và cả cô đều tăng được vài cân thịt.

Ngày xuất viện về nhà cũng là Triệu Mạc đến đón. Hắ vẫn chẳng nói chẳng rằng, trải chăn lên xe đẩy. Ngô Uyển Uyển đỡ người mẹ thể trạng còn yếu lên xe, lần này cô sống chết không chịu ngồi lên xe nữa mà lẳng lặng đi bộ theo sau lưng Triệu Mạc về nhà.

Về đến nơi, Ngô Uyển Uyển dọn dẹp giường chiếu, đun nước nóng cho mẹ, pha thuốc mang từ bệnh viện về.

Nằm viện mấy ngày, bệnh tình Ngô quả phụ đã đỡ bảy tám phần, chỉ cần ở nhà tĩnh dưỡng uống thuốc thêm hai ngày là khỏi hẳn.

Bà cũng coi như nhặt lại được một cái mạng, nhìn đứa con gái nương tựa mệnh cùng mình, Ngô quả phụ khẽ cảm thán: "Uyển Uyển, con đi đi."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...