Chương 40: Chương 40 - Anh muốn làm chết em à

Rõ ràng bị anh đòi hỏi vô độ, người mệt rã rời, nhưng bị anh ăn vú như thế này, thân thể liền mềm nhũn chẳng ra hình thù gì, bên trong tiểu huyệt ngứa ngáy, chỉ muốn cây gậy lớn của anh đâm vào để giúp cô chặn cơn ngứa.

Triệu Mạc hiển nhiên cảm nhận được khát vọng của cô, bàn tay to thô ráp mò xuống âm hộ ướt át, xoa nắn cô.

"Ưm hừ..." Ngô Uyển Uyển vòng tay ôm lấy cánh tay anh, ưỡn người lên cao, cô không chịu nổi bàn tay thô ráp của anh xoa nắn nơi non mềm ấy.

Triệu Mạc lại cảm thấy đây là lời mời gọi, biết cái đó của mình to, cô phải nhổm mông lên thì anh mới làm được.

Anh tuốt lộng hai cái, không chút khách sáo cầm côn thịt ấn vào nơi mềm mại nóng hổi của cô, thúc mạnh lên trên.

Anh vừa thúc lên, Uyển Uyển liền nhổm mông trốn lên trên. Thúc hai lần mà cây gậy lớn vẫn chưa vào được, Triệu Mạc mất kiên nhẫn, đôi bàn tay thô ráp nắm lấy vòng eo thon nhỏ của cô, ấn mạnh xuống dưới.

"A ha..." Ngô Uyển Uyển còn chưa chuẩn bị xong đã bị ấn xuống, ép buộc nuốt trọn côn thịt lớn, bên trong trướng đau khó chịu: "Anh muốn làm chết em à?"

"Làm chết em sao anh nỡ, em cũng đâu nỡ để gậy lớn của ông xã cứ mãi không cắm được vào tiểu huyệt đâu nhỉ?" Triệu Mạc cắn nhẹ lên bầu ngực cô, lại không nỡ dùng sức, cứ cảm thấy cô quá mỏng manh, mình dùng sức chút thôi là sẽ làm chết cô mất.

Ở cô luôn toát ra một cảm giác yếu đuối mong manh như sắp vỡ vụn.

Giống như lúc này, anh chỉ mới đỉnh hông thúc cô hai cái, cửa mình chật hẹp đã siết chặt như muốn nứt toác. Toàn thân cô ửng hồng, ở trên người anh bị va chạm đến rung lắc ngả nghiêng, miệng rên rỉ ư a, nghe mà côn thịt của anh lại trướng to thêm một vòng.

Ngô Uyển Uyển bị ép phải nuốt lấy côn thịt của anh. Cái thứ này sao lại to thế, rõ ràng đã vào trong rồi mà vẫn còn tiếp tục trướng to ra.

Ngô Uyển Uyển bị đâm đến mức hết hơi, mềm nhũn dựa vào lồng ngực rắn chắc của anh, bàn tay nhỏ không xương đặt trên ngực anh, giọng nói mang theo sự nũng nịu: "Nhẹ chút... a ha... ông xã, anh đỉnh sâu quá..."

Từng tiếng rên rỉ kiều mị này, phối hợp với việc cô đang dựa vào người anh, khiến Triệu Mạc như mất hồn. Ngọc mềm trong lòng, lại còn nũng nịu thế này, ai mà chịu cho thấu.

Triệu Mạc một tay giữ chặt cô, tay kia nâng cằm bắt cô ngẩng đầu nhìn mình.

Đôi mắt chứa chan tình ý của cô mờ mịt hơi nước, ngước lên nhìn anh, cái miệng nhỏ như trái anh đào khẽ hé mở, phát ra tiếng rên rỉ khe khẽ: "Ưm hừ... nhẹ chút được không anh? Tiểu huyệt sắp bị làm rách rồi."

Sao cô có thể dùng cái dáng vẻ ngây thơ thuần khiết như vậy để nói ra những lời dâm đãng thế này được chứ?

Triệu Mạc chịu hết nổi rồi, tiểu yêu tinh chết tiệt này, là muốn anh chết trên người cô đây mà?

Anh cúi đầu hôn lên khuôn miệng nhỏ nhắn, mút mát lấy, thật muốn cứ thế nuốt trọn cô vào bụng, muốn lột sạch cô trói lên giường, lúc nào anh muốn làm là làm...

Thân thể cô thực sự quá mềm mại, làm tình quá sướng.

Cô càng tỏ ra yếu đuối, Triệu Mạc lại càng muốn làm cô, muốn làm cô rên rỉ ư a không dứt. Giọng cô nghe hay như thế, nghe mà cả người anh nóng như lửa đốt.

Ngô Uyển Uyển nào biết bộ dạng này của mình đã kích thích thú tính của người đàn ông trước mặt, chỉ cảm thấy thân hình anh thật vĩ đại, cô nằm trong lòng anh sao mà nhỏ bé quá đỗi.

"Ưm hừ... không muốn nữa... không muốn nữa... mau rút cây gậy lớn ra đi..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi nữa, sao cái thứ to lớn kia cứ húc mãi vào trong thế?

Đỉnh cho hoa tâm của cô mở ra, quy đầu to như trứng gà chen vào, đâm thẳng vào trong tử cung.

Cổ tử cung chật hẹp kẹp chặt lấy côn thịt của anh, khiến anh vào không được, mà ra cũng không xong.

"Triệu Mạc... mau rút ra đi mà..." Ngô Uyển Uyển vặn vẹo thân mình không chịu, bầu vú bị móc ra khỏi áo ngực trước ngực cứ thế lắc lư loạn xạ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...