Chương 44: Chương 44 - Lại làm em tiểu ra rồi

Triệu Mạc ôm cô vào lòng, cố ý trêu chọc làm cô xấu hổ: "Em xem, anh lại làm em tiểu ra rồi."

Ngô Uyển Uyển cúi đầu, vùi mặt vào ngực anh, không nói gì. Thật là xấu hổ chết mất, anh thế mà còn mặt mũi nói ra được.

Vợ yêu nằm gọn trong lòng, tim anh ngọt ngào như được lấp đầy đường mật. Anh thương yêu hôn lên má cô, bế cô đặt lên giường, cúi đầu mút lấy bầu vú vểnh cao đầy đặn của cô một cái: "Đợi anh đi đun nước cho em tắm."

"Ưm hừ... thôi đừng, nghỉ ngơi đi anh." Ngô Uyển Uyển không nỡ để anh vất vả thêm: "Mai em tự đun nước tắm là được."

"Không sao đâu, còn phải nấu mì cho em ăn nữa, lát nữa lúc tắm lại làm em tiếp." Nói xong, anh vươn bàn tay to bóp ngực cô một cái, còn luyến tiếc vê vê đầu vú trong tay, vuốt ve chầm chậm.

"Ưm hừ... anh đúng là không biết xấu hổ!" Ngô Uyển Uyển vươn bàn tay mềm mại vô lực định đánh vào tay anh, nhưng chẳng còn chút sức nào, đánh vào chẳng khác gì đang vuốt ve anh.

Triệu Mạc cười vẻ đắc ý, hôn lên cái miệng nhỏ của cô rồi mới đi ra ngoài.

Mở cửa phòng, cứ thế trần truồng nghênh ngang, cây gậy lớn giữa hai chân rung rinh, đi vào bếp.

Ngô Uyển Uyển thực sự bị anh giày vò đến mệt lả, vốn định dậy giúp anh nấu cơm, nhưng vừa nhắm mắt lại đã ngủ say sưa.

Lúc tỉnh lại Triệu Mạc đã nấu xong mì, là mì thịt nạc, còn xào hai quả trứng gà. Thấy cô dậy, anh ân cần tìm quần áo mặc cho cô.

Ngô Uyển Uyển cả người mềm nhũn, không còn sức, mặc cái áo cũng khó khăn. Ngược lại là anh, giống như có sức lực dùng mãi không hết, thấy cô mặc đồ vất vả, Triệu Mạc liền tìm quần áo mặc vào cho cô. Dáng vẻ quan tâm tỉ mỉ đó khiến lòng Ngô Uyển Uyển ấm áp.

Lớn thế này rồi, ngoại trừ hồi nhỏ mẹ từng chăm sóc cô như vậy, chưa từng có ai chăm sóc cô chu đáo đến thế, giống như coi cô là trẻ con mà chăm bẵm.

Theo lệ cũ, hai bát mì, thịt đều nằm trong bát cô, bát anh chỉ có hành hoa. Anh cúi đầu ăn ngon lành, thỉnh thoảng gắp một đũa trứng xào, lùa vài cái đã hết sạch bát mì. Ngẩng đầu nhìn Ngô Uyển Uyển, cô vẫn như thường lệ chỉ ăn được nửa bát, còn thừa lại rất nhiều thịt nạc.

"Em no rồi à?" Triệu Mạc nhìn cô. Cô ăn cơm lúc nào cũng lặng lẽ không tiếng động, anh còn chưa nghe thấy tiếng cô ăn, ngẩng lên cô đã bảo ăn no rồi.

Lần nào cũng thừa nhiều như vậy, nhìn cái dáng người kia của cô là đoán được dạ dày cô chắc cũng chỉ bằng con chim sẻ.

Ngô Uyển Uyển gật đầu, đẩy bát của mình sang cho anh: "Anh ăn đi." Tuy rất ngại vì lần nào cũng bắt anh ăn đồ thừa của mình, nhưng lần nào anh cũng nhường hết thịt cho cô, bản thân không nỡ ăn một miếng.

"Em ăn thịt đi, anh ăn mì là được rồi."

"Em ăn không nổi nữa, anh mau ăn đi, em đi đun nước tắm đây." Ngô Uyển Uyển đứng dậy, chạy biến vào trong bếp như trốn.

Triệu Mạc nhìn bóng lưng cô, bật cười thành tiếng. Xem ra vợ anh vẫn thương anh lắm, lần nào cũng chừa lại cho anh nhiều thịt thế này, lần sau anh phải bỏ nhiều hơn chút nữa mới được.

Triệu Mạc lùa hai ba miếng đã hết sạch, liền đi khiêng thùng gỗ dùng để tắm ra. Anh tắm một mình thấy phiền phức, chưa bao giờ dùng thùng gỗ, toàn lấy xô nước nóng dội lên người là xong.

Cái thùng này đã lâu không dùng, anh lấy ra cọ rửa sạch sẽ, vác vào trong phòng, pha vào đó nửa thùng nước nóng, dùng tay thử nhiệt độ: "Uyển Uyển, em lại đây thử xem nước có nóng quá không, để anh đi lấy thêm chút nước nóng nữa." Nói xong lại xách xô đi ra ngoài.

Ngô Uyển Uyển sờ thử thấy nước hơi nóng, tự mình pha thêm chút nước lạnh vào.

Triệu Mạc xách một xô nước nóng đi vào, đặt bên cạnh thùng tắm, nói: "Tắm đi em."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...