Chương 45: Chương 45 - Tắm xà phòng cho cô

"Vâng, lát nữa tắm xong em sẽ gọi anh." Ngô Uyển Uyển đi tìm quần áo mới.

Nhưng Triệu Mạc vẫn đứng yên tại chỗ không nhúc nhích, anh xoay người đóng cửa phòng lại: "Để anh tắm giúp em."

"Không cần đâu, em tự tắm được mà." Bàn tay đang cởi áo của Ngô Uyển Uyển khựng lại, vẻ mặt đầy đề phòng nhìn anh: "Anh mau ra ngoài đi."

"Anh ra ngoài làm gì? Trên người em có chỗ nào mà anh chưa nhìn thấy đâu? Ăn cũng ăn cả rồi, anh sợ em tắm không sạch, mau tắm đi." Nói xong liền vươn tay giúp cô cởi quần áo.

Ngô Uyển Uyển giãy giụa không chịu, nhưng sức cô làm sao chống lại được Triệu Mạc, chỉ loáng cái, quần áo trên người đã bị anh lột sạch sành sanh.

Quần áo là do anh mặc vào cho cô, giờ lại chính tay anh cởi ra.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, hai tay che ngực, ôm lấy thân thể trần trụi của mình.

Triệu Mạc không kìm được đưa tay lên sờ, bàn tay to thô ráp ma sát qua lại trên người cô, mang theo cảm giác ngứa ngáy châm chích...

"Uyển Uyển, em đẹp quá."

"Anh làm gì thế? Em phải tắm rồi." Ngô Uyển Uyển nhìn thấy đũng quần vốn đã xẹp xuống của anh lại nhô cao lên, dọa cô sợ đến mức chân tay bủn rủn, vội vàng trèo vào trong thùng gỗ.

Nước trong thùng vẫn còn hơi nóng, làm làn da trắng nõn của cô ửng hồng. Ngô Uyển Uyển ngồi trong thùng, mắt không dám nhìn thẳng vào Triệu Mạc, nào biết ánh mắt Triệu Mạc cứ dán chặt lên người cô không rời nửa giây.

Yết hầu anh trượt lên xuống, giọng nói khàn khàn trầm thấp: "Uyển Uyển, anh cũng muốn tắm."

"Đợi em tắm xong đã, anh mau ra ngoài đi, bị anh nhìn chằm chằm thế này em ngại không tắm được."

Câu nói này trúng ngay ý đồ của Triệu Mạc, anh lập tức xắn tay áo đi tới: "Em ngại tự tắm à? Để anh tắm cho em."

"A, lưu manh." Ngô Uyển Uyển vội chắn bàn tay đang vươn tới của anh.

"Tắm cho vợ mình thì sao gọi là lưu manh được?" Triệu Mạc thò tay vào trong nước, vuốt ve thân thể trơn mềm của cô, cây gậy lớn bên dưới lập tức ngóc đầu dậy.

"Em không cần anh tắm." Ngô Uyển Uyển toàn thân trần trụi, che chắn thế nào cũng không xuể, bàn tay anh vừa to vừa thô ráp, cứ du tẩu khắp nơi trên người cô, châm lửa khắp chốn.

Chẳng mấy chốc cô đã mềm nhũn người, nũng nịu rên rỉ.

"Để anh xát xà phòng cho em." Hôm nay hai người có mua một bánh xà phòng thơm trên huyện, cách lớp vỏ giấy cũng ngửi thấy mùi thơm bên trong. Lúc sống một mình anh toàn dùng bột giặt cho xong chuyện, giờ có vợ rồi, bỗng thấy cục xà phòng thơm tho này đúng là đồ tốt.

Bánh xà phòng trắng tinh được anh xoa vài vòng trong lòng bàn tay ướt đẫm, tạo ra rất nhiều bọt, anh cất bánh xà phòng vào hộp giấy, rồi bắt đầu thoa chỗ bọt trên tay lên người cô.

Da cô rất trắng, rất mịn màng, xát lên lớp xà phòng thơm ngát lại càng thêm thơm, ngửi vào mát lạnh cả ruột gan, hận không thể cắn lên một cái.

Ngô Uyển Uyển vì không muốn lãng phí xà phòng, chỉ đành để mặc cho bàn tay to thô ráp đầy vết chai của anh xoa nắn trên người mình. Bị anh chà xát đến mức sắp bốc hỏa mà anh vẫn chưa chịu dừng tay, cặp vú trước ngực càng được anh "chăm sóc" kỹ lưỡng, xoa nắn qua lại.

Ngô Uyển Uyển không kìm được rên rỉ thành tiếng.

Lúc này Triệu Mạc chỉ hận cái thùng gỗ này sao mà bé thế, chỉ chứa được một người.

Anh đẩy nhanh tốc độ tắm cho cô, nhanh chóng tắm rửa sạch sẽ cho Uyển Uyển, lấy chiếc khăn bông lớn lau khô người cho cô, rồi bế thốc cô ra khỏi thùng gỗ, vội vàng chạy về phía giường.

"Á, đừng mà." Ngô Uyển Uyển bị Triệu Mạc đè lên giường, anh cúi đầu tìm đến bầu vú cô mà ăn.

"Uyển Uyển, sao em thơm thế, thơm đến mức anh không kìm được muốn ăn em." Triệu Mạc vừa nói lời tình tứ, vừa hôn lên thân thể mới tắm xong còn vương hơi nước của cô.

"Đừng... anh vừa mới làm xong mà." Ngô Uyển Uyển bất lực ngăn cản, cũng không biết anh được làm bằng cái gì mà sao tinh lực lại dồi dào đến thế?

"Đó là làm trước khi tắm, ai bảo dáng vẻ lúc tắm của em quyến rũ thế làm gì, ông xã lại muốn rồi." Triệu Mạc cởi phăng quần áo của mình, lộ ra thân hình cường tráng, những khối cơ bắp cứng như sắt thép khiến Ngô Uyển Uyển nhìn mà mềm cả người.

"Anh đi tắm đi đã, anh còn chưa tắm, hôi chết đi được." Ngô Uyển Uyển cố ý nói, thật ra ngày nào anh cũng tắm rửa, làm việc nặng nhọc khó tránh khỏi ra mồ hôi, mỗi tối anh đều dội nước tắm rửa, chẳng qua hôm nay vừa về đến nhà nên chưa kịp tắm thôi.

"Chê ông xã em à?" Ánh mắt Triệu Mạc trầm xuống, tỏ vẻ không vui.

Đây là lần đầu tiên anh sa sầm mặt mày kể từ khi ở bên Ngô Uyển Uyển, dáng vẻ trầm mặt của anh có chút hung dữ, dọa Ngô Uyển Uyển sợ, cô vội chống người dậy, lắc đầu: "Không phải, em không có ý đó..."

Triệu Mạc thấy dáng vẻ sợ sệt của cô lại thấy có chút đáng yêu, giống như con thỏ nhỏ bị hoảng sợ, bèn nảy sinh ý định trêu chọc cô.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...