Anh giật phăng chiếc khăn tắm trên người cô xuống, sa sầm mặt mày: "Quay người lại!"
Ngô Uyển Uyển sợ đến run bắn người, đôi mắt ngân ngấn nước đầy tủi thân nhưng không dám phản kháng, từ từ xoay người lại. Tấm lưng trần của cô trắng ngần không tì vết, hai xương cánh bướm đẹp đến mê người.
Quan trọng nhất là, bên dưới vòng eo thon gọn chỉ vừa một vòng tay kia là cặp mông cong vểnh, khiến người ta nhìn mà nóng rực cả mắt.
Anh giơ tay vỗ mạnh vào mông cô, phát ra tiếng 'bốp' giòn tan: "Nằm sấp xuống!"
Giọng anh mang theo vẻ hung thần ác sát, nghe mà cô run rẩy cả người, trong lòng dâng lên nỗi hụt hẫng, quả nhiên anh là người như vậy sao... Sau này liệu anh có đánh cô không?
Ngô Uyển Uyển sợ muốn khóc mà không dám khóc, đành chậm rãi nằm sấp xuống, chổng mông lên cao.
Mỹ cảnh chưa từng có bày ra trước mắt, hơi thở của Triệu Mạc lập tức trở nên nặng nề. Tiểu yêu tinh này, anh chỉ trêu cô chơi thôi, sao cô lại tưởng thật? Làm hại anh... lại muốn cứ tiếp tục thế này mà bắt nạt cô...
Yết hầu anh trượt lên xuống, há miệng cắn nhẹ lên mông cô một cái.
"A... anh, anh làm gì thế?" Ngô Uyển Uyển xoay người, ngồi bệt xuống giường, nước mắt trong hốc mắt rốt cuộc không kìm được nữa, cô nhíu mày, vẻ mặt đầy tủi thân và sợ hãi. Có phải anh định đánh cô không?
Triệu Mạc bật cười: "Anh trêu em thôi, sao anh nỡ giận em được chứ?"
Anh vươn tay định ôm cô, lại phát hiện nước mắt cô đã rơi xuống trước, Triệu Mạc lập tức đau lòng vô cùng, ôm cô vào lòng an ủi: "Sao vậy? Sao lại khóc rồi?"
"Tại sao anh lại đối xử với em như vậy? Sao anh lại dọa em?" Ngô Uyển Uyển dựa vào lòng anh, tủi thân không chịu được òa khóc nức nở. Cô còn tưởng... anh thực sự sẽ đánh cô, sau này anh không thương cô nữa...
Triệu Mạc nhất thời luống cuống tay chân. Là lỗi của anh, lỗi của anh, không nên trêu đùa cô như vậy, rõ ràng biết cô mỏng manh nhạy cảm lại hay suy nghĩ, thế mà còn trêu cô.
"Đừng khóc nữa, đừng khóc nữa, là ông xã sai rồi, ông xã đáng chết, sau này sẽ không bao giờ trêu em như vậy nữa." Triệu Mạc không biết dỗ dành người khác, nhưng thấy Uyển Uyển khóc anh lại xót, chỉ đành ôm lấy cô nhẹ nhàng dỗ dành.
Nhưng Ngô Uyển Uyển lại tủi thân quá chừng, cô sợ chết khiếp đi được. Cô cứ tưởng mình sẽ giống như những người phụ nữ khổ hạnh kia, tìm phải một ông chồng vũ phu thích đánh người, cô sẽ phải chịu đòn cả đời.
Nỗi tủi thân và sợ hãi vừa nãy nháy mắt ùa về trong lòng, cô càng khóc to hơn.
Triệu Mạc cảm thấy mình đúng là tự làm tự chịu, vốn dĩ chỉ muốn trêu cô một chút, giờ thì hay rồi, người đau lòng lại là chính mình, chẳng được cái tích sự gì.
Anh ôm cô dỗ dành hồi lâu, dỗ đến khi Uyển Uyển chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào mới chịu buông ra. Thấy mắt cô khóc đỏ hoe, Triệu Mạc xót xa không thôi: "Hay là em đánh anh hai cái cho hả giận đi."
Nói rồi, anh nắm lấy tay Ngô Uyển Uyển tát vào mặt mình, những chỗ khác trên người anh đều cứng quá, đánh vào tay cô sẽ đau.
Ngô Uyển Uyển kịp thời rút tay về: "Sao em phải đánh anh?"
"Tại anh chọc em khóc."
"Cũng không trách anh được... là do em nhát gan." Nói xong Ngô Uyển Uyển xoay người dọn dẹp chăn đệm, dọn xong, cô quay lại, vô cùng nghiêm túc nhìn Triệu Mạc: "Sau này anh đừng dọa em nữa được không?"
Cô rất sợ hãi... rất sợ mình tìm phải một người chồng vũ phu. Hồi cô còn nhỏ, lúc bố cô còn sống, ông ấy thường xuyên đánh mẹ, oán trách mẹ không sinh được con trai cho ông ấy, oán trách mẹ vô dụng ăn bám. Có lúc đánh đau quá, mẹ bị đánh đến mức phải trốn xuống gầm bàn không dám chui ra, và người xui xẻo tiếp theo chính là cô...
Cô không thể nào quên những ngày tháng đòn roi hồi nhỏ, cô thực sự sợ hãi tột độ, sợ mình cũng tìm phải một người chồng như thế, tìm rồi lại bất lực, không thể thoát ra, chỉ có thể cả đời chịu đòn giống như mẹ...
Bạn thấy sao?