Triệu Mạc trịnh trọng trả lời cô: "Sau này sẽ không thế nữa."
Triệu Mạc đi đổ nước tắm, tiện thể tự mình tắm rửa qua loa một chút. Lúc này Ngô Uyển Uyển đã dọn dẹp xong giường chiếu.
Triệu Mạc lau lại nền xi măng, lau sạch sẽ hỗn hợp dâm dịch và nước tắm vương vãi trên sàn.
Làm xong mọi việc, Triệu Mạc mới vào phòng, tắt đèn điện, nương theo ánh trăng leo lên giường, ôm Ngô Uyển Uyển đã nằm xuống từ sớm vào lòng.
Anh cảm thấy có gì đó không đúng, tay sờ soạng trên dưới, chống nửa người dậy, hưng phấn nói: "Em không mặc quần áo à?!"
Ngô Uyển Uyển quay lưng về phía anh, mặt hướng vào tường, giọng lí nhí: "Ưm..."
Lần này làm Triệu Mạc vui như mở cờ trong bụng, cô không mặc quần áo nằm trên giường đợi anh có ý nghĩa gì thì không cần nói cũng biết.
Triệu Mạc lột sạch quần áo trên người, trần trụi nằm xuống, vươn tay ôm cô vào lòng. Người cô hơi lạnh, chưa đến mùa đông mà tay chân đã băng giá. Triệu Mạc nắm tay cô ủ trong lòng bàn tay mình, kẹp hai bàn chân cô vào giữa hai đùi anh.
"Sao lạnh thế?"
Từ nhỏ người cô đã lạnh, trước khi gặp Triệu Mạc, cô không biết con người ta có thể nóng đến thế này. Cả người anh nóng hổi, rúc vào lòng anh còn hiệu quả hơn đặt cái lò sưởi bên cạnh.
"Từ nhỏ tay chân em đã lạnh rồi, chắc cơ địa là vậy đấy." Cô quen rồi, cũng không để ý lắm, chỉ là mùa đông rất khó chịu, chui vào chăn đến sáng hôm sau chỗ nằm vẫn lạnh ngắt.
Triệu Mạc âm thầm ghi nhớ trong lòng, định bụng hôm nào lên huyện tìm thầy lang già hỏi thăm, bốc thuốc điều dưỡng cho cô.
Lúc này, trong đầu anh toàn là suy nghĩ thân thể ngọc ngà trong lòng kiều mềm biết bao.
Mẹ kiếp nó quá mềm, vừa mềm vừa trơn, lồi lõm gợi cảm, câu dẫn chết người. Giờ cứ trần như nhộng nằm trong lòng mình thế này, ai mà nhịn nổi?
"Sao người em trơn thế? Mơn mởn thế này?" Triệu Mạc thích thú không nỡ buông tay sờ soạng trên người cô, chắc do cô ít khi phải xuống ruộng làm việc nặng, người mềm mại, vừa trắng lại vừa trơn.
"Anh nói gì thế... cứ như đang tả đồ ăn ấy." Cô chưa từng nghe ai miêu tả người như vậy.
Triệu Mạc cười khàn giọng: "Không sai, anh chính là muốn ăn em."
Anh cố ý ghé sát tai cô, thổi hơi nóng ướt át, làm cô ngứa ngáy khắp người.
Ngô Uyển Uyển trốn không thoát, đành nói: "Ngày mai em muốn sang nhà mẹ thăm mẹ em." Cô giữ lấy bàn tay to đang sờ loạn của Triệu Mạc, nghiêng đầu nhìn anh: "Mẹ mới xuất viện, em muốn sang dọn dẹp nhà cửa cho mẹ."
"Ừ, mai anh về sớm rồi đi cùng em." Triệu Mạc hôn lên bờ vai trơn bóng của cô. Thơm quá, dùng xà phòng thơm tắm xong cả người cô tỏa ra mùi hương quyến rũ.
"Em tự đi là được, anh về còn phải lo việc nhà nữa." Ngô Uyển Uyển cũng hiểu nỗi vất vả của anh, trong ngoài đều một tay anh lo liệu, lại vì chuyện mẹ cô mà làm lỡ việc của anh, cô sẽ thấy khó chịu trong lòng.
"Không sao, em cho anh làm thêm hai hiệp thì bảo anh làm gì cũng được." Nói rồi, anh lật người đè lên thân thể non mềm của Ngô Uyển Uyển. Anh vẫn phải dùng tay chống đỡ cơ thể, sợ đè cô hỏng mất.
"Anh, sao anh vô lại thế?" Ngô Uyển Uyển không biết chửi người, lật đi lật lại cũng chỉ có từ này.
Triệu Mạc nghe mà bật cười: "Đổi từ khác mắng anh đi." Nói rồi, cầm bàn tay nhỏ mềm mại cọ lên cằm lởm chởm râu của mình.
"Em không biết." Ngô Uyển Uyển rút tay về, hờn dỗi liếc anh một cái.
"Anh dạy em." Triệu Mạc cúi đầu mút mạnh một cái lên bầu vú trước ngực cô: "Mắng anh là súc sinh, mắng anh sung sức như chó đực ấy."
Triệu Mạc từng tấc ép sát mặt cô, hơi thở ướt nóng phả lên mặt cô, nóng hừng hực.
Bạn thấy sao?