Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng, quay đầu sang một bên: "Em không nói ra miệng được đâu."
Triệu Mạc cảm thấy mình vẫn còn quá nôn nóng, cô vợ da mặt mỏng đụng cái là chảy nước này vẫn chưa học được mấy chiêu trò đó. Tuy nhiên, chỉ cần bộ dạng hiện tại của cô thôi cũng đủ để anh ăn sạch sành sanh rồi.
"Trêu em thôi." Triệu Mạc không đợi được nữa, nâng chân cô lên định đâm vào.
"Ưm hừ... đau..." Ngô Uyển Uyển căng cứng người đẩy bụng anh, muốn đẩy anh ra, nhưng lại bị cơ bắp rắn chắc của anh dọa sợ.
"Sao vậy?" Trong lòng Triệu Mạc thắt lại, cũng mặc kệ gậy lớn đang trướng đau trên người, vội vàng đứng dậy bật đèn.
Anh đứng bên mép giường, vươn tay kéo chân cô, lôi cô lại gần, tách rộng hai chân cô ra để kiểm tra.
"Đừng nhìn..." Ngô Uyển Uyển xấu hổ lấy tay che lại.
"Trên người em còn chỗ nào anh chưa nhìn thấy đâu? Để anh xem xem có phải làm em bị thương rồi không?" Lúc nãy quả thực anh có chút không kiềm chế được, làm hơi mạnh tay, sợ là làm cô bị thương thật.
Ngô Uyển Uyển khó xử bỏ tay đang che ra, lúc này anh mới nhìn thấy tiểu huyệt bị cô che khuất. Cửa huyệt tuy không bị rách, nhưng lại sưng đỏ tấy lên, sưng đến mức lấp kín cả lối vào.
Anh đưa tay chạm nhẹ một cái, cô liền không kìm được khẽ rên lên.
Là do anh làm quá mạnh bạo, khiến tiểu huyệt non nớt bị sưng tấy cả lên. Anh xót xa vô cùng, bàn tay thô ráp chạm vào, xoa xoa nhẹ.
Càng xoa cô lại càng thấy khó chịu.
"Ưm hừ... đừng xoa nữa, xoa thấy khó chịu lắm." Vốn dĩ đã đau rát nóng bừng, lại bị bàn tay thô ráp đầy vết chai của anh ma sát vào càng thêm khó chịu.
"Sao lại khó chịu? Đau à?" Triệu Mạc xoa nắn một hồi, cảm thấy trong lòng bàn tay rỉ ra dâm thủy, yết hầu không tự chủ được mà trượt lên xuống. Tiểu huyệt của cô vừa non mềm lại vừa nhiều nước, rõ ràng miệng kêu đau, nhưng bên dưới vẫn cứ trào nước ra ngoài.
Đây là khẩu thị tâm phi sao?
Ngô Uyển Uyển rưng rưng nước mắt gật đầu: "Vâng, đau lắm..." Bàn tay thô ráp của anh cọ vào cửa mình nhạy cảm khiến cô đau nhói, lại mang theo cảm giác tê dại khó tả.
"Để anh xem nào." Triệu Mạc lại một lần nữa tách rộng hai chân cô, nương theo ánh đèn nhìn rõ sự long lanh nơi cửa mình. Yết hầu anh chuyển động, tiểu huyệt phấn nộn vì sưng tấy mà trở nên căng mọng sáng bóng, từng tia dâm dịch rỉ ra từ khe nhỏ.
Chỗ đó... trông thật ngọt ngào, anh muốn ăn thử hai miếng xem mùi vị thế nào.
Triệu Mạc nghĩ là làm, liền cúi người bên mép giường, vùi đầu vào giữa hai chân cô. Ngay khi Uyển Uyển nhận ra anh định làm gì, anh đã há miệng, ngậm trọn lấy tiểu huyệt của cô vào trong.
"A ha... đừng ăn, chỗ đó bẩn." Ngô Uyển Uyển vươn tay ngăn cản, nhưng miệng anh lại dùng sức mút mạnh một cái, mút đến mức cô hét lên kinh hãi, toàn thân mất hết sức lực, mềm nhũn ngã xuống giường. Sao anh lại biết mút như thế...
Mút đến bay cả hồn vía cô rồi.
Triệu Mạc hút đầy một miệng dâm thủy, ừng ực nuốt xuống, vẫn còn thòm thèm liếm láp cửa huyệt, muốn nó nhả thêm chút nước cho mình uống.
"Đừng mút nữa... đừng mút nữa mà." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi. Lần đầu tiên bị người ta mút tiểu huyệt, lại còn dùng sức mạnh như thế, giống như muốn nuốt chửng cả nơi đó của cô vào bụng vậy.
"Ông xã mút em sướng không?" Bàn tay to của Triệu Mạc xoa nắn đùi cô, đầu cúi xuống tiếp tục hút lấy mật dịch, lúc cao hứng còn phát ra tiếng chép chép.
Ngô Uyển Uyển cảm giác tiểu huyệt của mình không ngừng trào dâm thủy ra ngoài, anh mút càng hăng, dâm thủy chảy càng nhiều, đều chảy hết vào miệng anh, bị anh nuốt trọn.
"Ưm hừ... đừng, đừng mút nữa, nước sắp bị anh hút cạn rồi." Ngô Uyển Uyển có chút sợ, sợ anh hút cạn mình thật.
"Sao mà cạn được, nước này sẽ luôn có, chỉ cần em thấy sướng thì nước sẽ cứ chảy mãi thôi."
Miệng Triệu Mạc dính đầy dâm thủy long lanh, treo bên khóe miệng, trông vô cùng dâm dục.
Bạn thấy sao?