Chương 5: Chương 5 - Tôi nguyện ý

"Mẹ, con đi đâu ạ?" Ngô Uyển Uyển vẻ mặt đầy nghi hoặc.

"Mẹ đã về rồi, nợ người ta cũng đến lúc phải trả. Hôm nay con hãy đến nhà Triệu Mạc đi, nếu cậu ấy giữ con lại... thì con chính là người của cậu ta rồi."

"Mẹ, mẹ cứ thế mà đuổi con đi sao?"

"Một người đầu thôn, một người cuối thôn, con muốn gặp mẹ thì lúc nào cũng có thể về nhà mẹ đẻ. Hơn nữa, mượn người ta nhiều tiền như thế, con có thể trả hết được sao?"

Đó là vấn đề thực tế nhất.

Hai mẹ con họ không trả nổi tiền viện phí mà Triệu Mạc đã bỏ ra, sau này cũng chưa chắc đã trả nổi...

Hơn nữa, người ta bỏ số tiền này ra, rõ ràng là đã để ý đến cô rồi.

Ngô Uyển Uyển không nói nên lời, đành phải thu dọn quần áo, chỉ vỏn vẹn một tay nải nhỏ, chẳng còn gì khác. Trước khi trời tối đen, cô băng qua thôn, đi về phía ngọn núi.

Triệu Mạc sống ở lưng chừng núi, có một cái sân rất rộng để nuôi heo. Vì không muốn làm phiền hàng xóm láng giềng, anh sống tuốt ở cuối thôn, cách xa các hộ gia đình khác một đoạn.

Mắt thấy trời sắp tối đen, Ngô Uyển Uyển sợ hãi rảo bước nhanh hơn, trong lòng ôm chặt tay nải. Vừa đến gần cổng sân nhà Triệu Mạc đã nghe thấy tiếng chó sủa vang.

Ngô Uyển Uyển hít sâu hai hơi, lấy hết can đảm gõ cửa sân nhà Triệu Mạc.

"Ai đấy?" Triệu Mạc ở trong sân vọng tiếng ra.

"Là tôi..." Giọng Ngô Uyển Uyển không lớn, trong lòng thầm nghĩ, nếu anh ta không nghe thấy, mình sẽ lấy cớ đó một mạch chạy về nhà, bảo với mẹ là anh ta không mở cửa.

Nhưng cánh cửa lớn rất nhanh đã được mở ra từ bên trong. Triệu Mạc hình như vừa tắm xong, toàn thân tỏa ra hơi ẩm, ngọn tóc vẫn còn đang nhỏ nước, trên vai vắt một chiếc khăn lông. Nhìn thấy Ngô Uyển Uyển đứng trước cửa, anh có chút ngẩn người: "Sao em lại đến đây?"

"Tôi..." Ngô Uyển Uyển ấp úng không thốt nên lời.

"Vào trong rồi nói." Triệu Mạc nghiêng người nhường lối. Ngô Uyển Uyển bước vào sân, đây cũng là lần đầu tiên cô vào nhà Triệu Mạc. Trong sân ngược lại khá gọn gàng sạch sẽ, bởi vì chỗ anh nuôi heo và giết heo là ở một cái sân khác được quây riêng, chỗ ở này không hề bẩn thỉu lộn xộn như cô tưởng tượng.

Ngô Uyển Uyển vào sân, ôm tay nải đứng giữa trời, đầu cúi thấp, trong lòng ngũ vị tạp trần (*), không biết phải mở lời thế nào.

(*) Ngũ vị tạp trần (五味杂陈): Năm mùi vị (chua, ngọt, đắng, cay, mặn) lẫn lộn. Ý chỉ cảm xúc phức tạp, ngổn ngang, khó tả.

Triệu Mạc tưởng cô thiếu tiền: "Có phải số tiền đưa em hai hôm trước không đủ dùng không?"

Ngô Uyển Uyển tìm được cớ để bắt chuyện: "Tại sao anh lại đưa cho tôi nhiều tiền như vậy? Tại sao lại sẵn lòng đêm hôm khuya khoắt kéo xe đưa mẹ tôi đến bệnh viện? Tại sao lại chịu bỏ tiền ra chữa bệnh cho mẹ tôi?"

Một tràng câu hỏi tại sao này làm Triệu Mạc đứng hình. Lúc đó anh chỉ là không muốn cô đau lòng, muốn đối tốt với cô...

Chứ không có nhiều cái tại sao đến thế, cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều.

"Tôi không nghĩ nhiều đến thế." Triệu Mạc thật thà nói: "Cảm thấy em cần tiền thì đưa cho em thôi, tôi tự nguyện đưa, cũng không cần em phải trả."

"Thật sự không cần tôi trả?" Ngô Uyển Uyển không ngờ anh lại nói không cần mình trả, đôi mắt vốn đang u tối bỗng nhiên ánh lên chút tia sáng.

"Không cần em phải trả. Tôi biết em đến đây để làm gì rồi, nếu em không nguyện ý... thì về đi." Triệu Mạc đã đoán ra được, trời tối thế này, cô xách theo tay nải đến nhà anh là vì chuyện gì.

Nhưng anh không muốn ép buộc. Nếu cô thực sự cảm thấy mình không xứng với cô, thì cũng không thể miễn cưỡng được. Chuyện sống chung là chuyện cả đời, không thể cứ ép buộc cô, nhốt cô ở trong nhà mãi.

Anh đột nhiên nói như vậy, ngược lại khiến cô cảm thấy mình thật trơ trẽn. Nhờ tiền của anh mà mẹ mới nhặt lại được một mạng, cũng nhờ tiền của anh mà mẹ có thuốc uống về sau, anh còn ngày ngày chạy lên bệnh viện huyện đưa cơm.

"Tôi nguyện ý..." Ngô Uyển Uyển cúi gằm mặt, giọng nói còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...