"Ưm hừ..." Ngô Uyển Uyển bị anh làm đến mức không còn sức để nói, chỉ có thể nằm trên giường, cả người mềm nhũn, mặc kệ anh giày vò.
Triệu Mạc từ lúc được uống nước từ tiểu huyệt non nớt của cô, toàn thân trên dưới đều tràn trề sức lực. Vợ anh quả thực quá non nớt, quá yêu kiều, ngay cả chỗ đó cũng thơm ngọt mềm mại vô cùng.
Anh vác súng ra trận, từng cú thúc mạnh vào tiểu huyệt đã sớm mềm nhũn của cô, những lúc sướng quá anh còn phải dùng bàn tay thô ráp xoa nắn bầu vú cô mới có thể xoa dịu khoái cảm tê dại da đầu.
Anh sợ thú tính của mình phá vỡ lý trí, làm bị thương cô vợ nhỏ, nhỡ cô bỏ chạy mất thì anh sống thế nào đây?
Triệu Mạc nước rút càng lúc càng nhanh, chỉ thấy cây gậy lớn ra vào thoăn thoắt giữa hai chân cô, kèm theo tiếng gầm nhẹ như dã thú, anh dùng sức dồn côn thịt vào tận tử cung, bắn toàn bộ tinh dịch vào sâu bên trong.
Ngô Uyển Uyển cũng suýt bị tinh dịch nóng hổi của anh làm cho ngất đi, hồi lâu sau mới lấy lại hơi thở, đôi mắt mị hoặc như tơ nhìn Triệu Mạc, dường như đang oán trách sự thiếu dịu dàng của anh.
Triệu Mạc vừa chạm phải ánh mắt cô, thứ kia bên dưới lại rục rịch ngóc đầu, anh đành vội vàng quay mặt đi, giúp cô lau dọn thân thể.
Đêm nay hai người quá phóng túng, Ngô Uyển Uyển gần như bị anh làm cho mất nửa cái mạng, còn Triệu Mạc thì mãn nguyện ôm lấy thân thể mềm mại của vợ yêu.
Ngô Uyển Uyển cựa quậy một chút, muốn thoát khỏi vòng tay ôm chặt như gấu của anh.
"Sao thế?" Triệu Mạc vốn sắp ngủ thiếp đi, cảm nhận được cô giãy giụa liền hỏi.
"Anh, sau này anh có thể đừng ăn..." Nói đến đoạn sau, Ngô Uyển Uyển tự thấy ngại, cúi gằm mặt xuống.
"Đừng ăn cái gì? Đừng ăn tiểu huyệt của em á?" Triệu Mạc nói giúp cô.
Ngô Uyển Uyển im lặng gật đầu.
Triệu Mạc chống người dậy, khó hiểu nhìn tấm lưng trần của cô: "Sao thế? Ông xã ăn làm em không sướng à?"
"Không phải... nhưng mà... bẩn lắm, sau này anh đừng ăn nữa được không?" Ngô Uyển Uyển nhớ lại hành động vừa rồi của anh mà mặt nóng ran.
Triệu Mạc nhìn cô đầy thắc mắc: "Em chê anh à?"
"Không phải!" Ngô Uyển Uyển không biết sao anh lại nghĩ thế, rõ ràng cô chỉ là không muốn... không muốn anh ăn thứ bẩn thỉu đó thôi.
Triệu Mạc ôm cô vào lòng: "Không phải? Thế sao lại không cho ông xã ăn?"
"Bẩn lắm, anh còn..." Hai chữ "uống nước tiểu" cô sống chết cũng không nói ra miệng được.
"Còn uống nước tiểu của em nữa hả?" Triệu Mạc lại nói hộ cô.
Ngô Uyển Uyển muốn bịt miệng anh lại cũng không kịp, chỉ đành ngượng ngùng gật đầu.
Triệu Mạc vuốt ve thân thể trơn láng của cô: "Đó không phải là nước tiểu, là nước em phun ra lúc sướng đấy, không bẩn đâu, uống ngon lắm, ông xã thích uống, sau này em không chịu cho ông xã uống nữa à?"
"Anh, sao anh lại có cái sở thích quái đản thế?" Ngô Uyển Uyển quay sang nhìn anh, thật sự chưa từng gặp ai như vậy, thế mà lại thích...
"Sở thích gì chứ? Anh không hiểu sở thích gì cả, chỉ thấy nước của vợ ngon thì uống, anh thích uống nước của vợ, chỉ vì đó là của em thôi." Nói xong, Triệu Mạc hôn chụt lên má cô một cái, cười vẻ thật thà.
Ngô Uyển Uyển không nói lại được anh, anh cũng chẳng biết xấu hổ, nói mấy lời tục tĩu này mà mặt không đỏ tim không đập.
"Tùy anh vậy." Ngô Uyển Uyển nói xong, xoay người quay mặt vào tường nhắm mắt ngủ.
Triệu Mạc thì mãn nguyện ôm vợ yêu ngủ say.
Sáng sớm hôm sau trời chưa sáng, Triệu Mạc đã dậy, sợ đánh thức Uyển Uyển nên đèn cũng không bật, mò mẫm ra ngoài, sang sân bên cạnh giết heo.
Lúc Ngô Uyển Uyển tỉnh dậy thì mặt trời đã lên cao, cô dậy rửa mặt rồi dọn dẹp giường chiếu, nhìn những dấu vết trên giường, nhớ lại sự điên cuồng đêm qua, mặt không tự chủ được lại đỏ bừng.
Bạn thấy sao?