Vừa qua giữa trưa chưa bao lâu, Triệu Mạc đã đẩy xe về, trên xe còn có một tảng thịt ba chỉ lớn.
"Hôm nay sao anh về sớm thế?" Ngô Uyển Uyển vừa dọn dẹp xong cái sân, đang định đi nấu cám heo. Tay cô xách một cái thùng, trong thùng có nửa thùng nước.
Triệu Mạc đặt xe đẩy xuống đi vào, nhìn thùng nước trong tay cô.
Ngô Uyển Uyển bị nhìn đến đỏ mặt. Một thùng nước đầy cô xách không nổi, nên mới san sang thùng khác một nửa, đang xách nửa thùng này vào bếp nấu cám heo thì anh về.
Triệu Mạc vươn tay xách lấy thùng nước của cô, một tay xách nửa thùng nước, sải bước đi vào bếp.
Ngô Uyển Uyển lẽo đẽo theo sau vào bếp châm lửa.
"Không cần em làm mấy việc này đâu, bẩn lắm. Em đi tìm sợi dây buộc tảng thịt ba chỉ kia treo lên đi, lát nữa anh cho heo ăn xong, mình sang nhà mẹ nấu cơm ăn." Triệu Mạc đẩy cô ra cửa bếp, bảo cô đi ra ngoài. Trong bếp bừa bộn lắm, củi chất đống, đồ đạc vứt lung tung, anh sợ cô vấp ngã.
Ngô Uyển Uyển thấy mình quả thực không giúp được gì, bèn nghe lời anh, đi tìm một sợi dây nilon màu đỏ, buộc chặt tảng thịt từ giữa, xách vào để trên bàn trong nhà, dùng khăn bàn đậy lại.
Đợi anh cho heo ăn xong chắc cũng phải một lúc nữa.
Cô ra lấy tấm vải gai trắng đậy thịt heo trên xe đẩy định mang đi giặt, vừa vén lên thì thấy bên trong có một chiếc gương vỏ nhựa màu đỏ, bên trên có hình một mỹ nữ, cô cũng không biết là ai.
Lật sang mặt trước, nhìn khuôn mặt phản chiếu rõ nét trong gương, mày ngài mắt phượng, răng trắng môi hồng, khuôn miệng nhỏ nhắn như trái anh đào.
Vì mới mười tám tuổi nên vẫn còn nét bụ bẫm trẻ con, hai bím tóc đen nhánh rủ xuống hai bên vai...
Cô vẫn luôn biết mình đẹp, nhưng ở cái thời đại này, cái ăn cái mặc quan trọng hơn sắc đẹp nhiều. Cô xinh đẹp cũng chẳng giúp chồng làm thêm được việc gì.
"Lần trước mình lên huyện quên mất không mua, nhà mình cũng chẳng có cái gương nào, thấy em chải đầu toàn phải soi xuống chậu nước rửa mặt, nên anh mua một cái về." Triệu Mạc từ trong bếp đi ra ôm củi, thấy cô đang soi gương liền đi tới, hớn hở nói, muốn nghe vợ khen một câu.
Ngô Uyển Uyển có chút xấu hổ vì bị anh bắt gặp đang soi gương làm điệu, vội úp gương xuống đặt lại lên xe, cầm lấy miếng giẻ lau đi ra giếng giặt.
Triệu Mạc cầm cái gương lên, vẻ mặt đăm chiêu, đi tới hỏi cô: "Em không thích à?"
"Không phải, em thích lắm, cảm ơn anh." Ngô Uyển Uyển cười với anh, khóe môi cong lên, lộ ra hàm răng trắng bóng và chiếc răng khểnh cực kỳ đáng yêu. Dáng vẻ cô ngước nhìn anh mỉm cười như vậy thật sự quá đẹp.
Tim Triệu Mạc đập thình thịch vì nụ cười của cô, mặt nóng bừng lên, anh còn cảm nhận được khuôn mặt ngăm đen của mình đang đỏ ửng. Anh giả vờ ho khan để che giấu tâm tư, không nói một lời bỏ đi chỗ khác.
Đợi Triệu Mạc cho heo ăn xong, Ngô Uyển Uyển cũng đã thu dọn xong xuôi, đợi anh cùng sang nhà mẹ.
Triệu Mạc nhìn bộ quần áo trên người cô, hỏi: "Sao em không mặc váy? Chẳng phải giặt sạch phơi khô rồi sao?"
"Váy đó em định để sang năm mới mặc." Còn phải sang nhà mẹ làm việc, cô không nỡ mặc chiếc váy mới này, chắc chắn sẽ làm bẩn mất.
"Sang năm lại mua cái khác, đồ mua năm nay là để cho em mặc năm nay, mau đi mặc vào đi, để mẹ ngắm xem con gái mẹ có đẹp không."
Ngô Uyển Uyển vốn không muốn mặc, nhưng không chịu nổi Triệu Mạc cứ năm lần bảy lượt khuyên nhủ, đành phải vào thay chiếc váy đó ra.
Vừa mặc váy vào, khí chất cả người cô lập tức thay đổi, đặc biệt là khi có thêm chiếc áo ngực, dáng người càng thêm ngẩng cao đầu ưỡn ngực tự tin hơn.
Bạn thấy sao?