Triệu Mạc nhìn cô từ đầu đến chân, trong lòng dâng lên niềm tự hào khó tả. Cô vợ xinh đẹp dường này là của anh.
Khi nhìn thấy đôi giày vải hoa nhí không mấy ăn nhập dưới chân cô, anh nghĩ bụng ngày mai phải lên huyện mua cho cô đôi giày da nhỏ xinh xắn để phối cùng, như vậy mới càng thêm đẹp mắt.
Hai người cùng nhau sang nhà mẹ Ngô.
Mẹ Ngô thoạt đầu không dám nhận, cô gái xinh đẹp sành điệu này lại là con gái mình sao.
Bà biết con gái mình đẹp, nhưng không ngờ lại đẹp đến nhường này, cứ như minh tinh trong phim điện ảnh vậy.
Biết con gái gả cho Triệu Mạc không phải chịu khổ, trong lòng bà vui mừng khôn xiết, nắm tay Ngô Uyển Uyển dặn dò mãi là phải sống thật tốt với Triệu Mạc.
Triệu Mạc đứng bên cạnh cười toe toét, khóe miệng sắp ngoác tận mang tai.
Lúc này Ngô Uyển Uyển mới nhận ra dụng tâm của anh, anh chính là muốn cho mẹ cô thấy anh đối xử với cô tốt đến mức nào.
Đến giờ nấu cơm, trong nhà hết dầu ăn, mẹ Ngô bèn sai Ngô Uyển Uyển ra tiệm tạp hóa đầu thôn đong dầu, còn mình thì ở nhà thái thịt, Triệu Mạc chịu trách nhiệm nhóm bếp.
Nhà mẹ Ngô nghèo, không có bếp riêng, chỉ dựng tạm một cái bếp lò ngoài sân để đun nấu.
Thân hình to lớn của Triệu Mạc ngồi trước bếp lò trông có vẻ hơi chật chội, anh cúi đầu châm lửa, bắt đầu nhóm bếp.
Mẹ Ngô bỗng hỏi: "Triệu Mạc này, con bé Uyển Uyển ở nhà làm việc nhà có được không?" Đây rõ ràng là câu hỏi thăm dò, bà vẫn chưa thực sự yên tâm khi con gái còn nhỏ như vậy đã về nhà người ta làm vợ.
Triệu Mạc vừa nhóm lửa vừa đáp: "Cô ấy chăm chỉ lắm ạ, việc trong nhà cô ấy đều thu vén gọn gàng, nhưng việc nhà con toàn là việc nặng nhọc của đàn ông, không cần cô ấy làm." Nói rồi, Triệu Mạc ngẩng đầu cười với mẹ Ngô: "Mẹ yên tâm, con sẽ không để cô ấy chịu thiệt thòi đâu."
Mẹ Ngô cười gật đầu, nghe vậy bà cũng yên tâm hơn nhiều: "Uyển Uyển sức khỏe yếu, mẹ cũng chưa bao giờ bắt nó làm việc nặng, chỉ sợ bao năm nay chiều nó quá sinh lười, nhưng được cái tính tình nó tốt, chẳng bao giờ giận dỗi với ai."
Triệu Mạc thầm nghĩ, mẹ vợ đúng là hiểu Uyển Uyển, cô đâu chỉ không giận dỗi với ai, ngoại trừ lúc tức quá lườm anh một cái, ngay cả một câu chửi thề cũng không biết nói.
Nghĩ đến đây, Triệu Mạc suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Mẹ Ngô nói tiếp: "Đã không chê nó thì hai đứa cứ sống với nhau cho tốt, sớm sinh con đẻ cái, giờ mà có thì sang xuân là mẹ có cháu bế rồi."
Triệu Mạc không cha không mẹ, con sinh ra bà cũng phải giúp một tay chăm sóc, cho nên bà cũng muốn Uyển Uyển sớm sinh con, để gia đình thêm gắn kết.
Triệu Mạc lại nói: "Không vội đâu mẹ, cô ấy còn nhỏ mà, con không muốn cô ấy phải chịu khổ sớm như vậy, chuyện con cái cứ để sau này cô ấy muốn rồi hẵng tính."
Trong lòng Triệu Mạc có tính toán riêng, anh biết mình không phải là bến đỗ tốt nhất của Uyển Uyển, cô có thể tìm được người đàn ông tốt hơn, nếu không phải vì mẹ bị bệnh, cô cũng sẽ không trao thân cho anh.
Cô bây giờ còn nhỏ, chưa thấy thế giới bên ngoài, chưa có tâm tư khác. Nếu sau này cô thấy được thế giới rộng lớn hơn, có những suy nghĩ khác, nhận ra mình không yêu anh, mà lúc đó hai người lại có con, thì đứa con đối với cô chỉ là sự giày vò, giống như mẹ anh vậy...
Anh không muốn cô phải chịu sự giày vò đó. Nếu có ngày đó, cô muốn đi, anh sẽ chọn buông tay.
Chỉ là Triệu Mạc chưa từng nghĩ đến, liệu mình có thực sự hào phóng như đã nghĩ, có thể nói buông tay là buông tay được không.
Ngô Uyển Uyển đã về, còn dẫn theo một người đàn ông khác. Người này chừng hai mươi tuổi, dáng vẻ thư sinh nho nhã, không cao lắm, mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn chỉnh tề, đeo kính gọng vàng tròn, để tóc rẽ ngôi, nhìn qua là biết người có học thức.
Bạn thấy sao?