Chương 53: Chương 53 - Thích người như anh ta

Ngô Uyển Uyển cười tươi như hoa mời anh ta vào nhà: "Mẹ xem ai đến này?"

Mẹ Ngô nhìn cái nhận ra ngay: "Là Phụng Đức đấy à."

"Bác gái, cháu đến thăm bác ạ." Lý Phụng Đức trên tay xách điểm tâm và một túi táo, tỏ ra rất lễ phép.

"Để em giới thiệu, đây là Lý Phụng Đức, bạn học của anh họ em, trước đây anh ấy hay đến nhà dạy em học chữ." Ngô Uyển Uyển giới thiệu Lý Phụng Đức với Triệu Mạc, hoàn toàn không cảm thấy có gì không ổn.

Lý Phụng Đức nhìn thấy Triệu Mạc liền nuốt nước bọt, cao lớn thế này... vạm vỡ thế này... còn là người không vậy?

Lý Phụng Đức nhìn Ngô Uyển Uyển: "Vị này là?"

"Chồng em." Ngô Uyển Uyển không giấu giếm, trả lời rất tự nhiên hào sảng.

Lý Phụng Đức kinh ngạc: "Em kết hôn rồi sao?"

"Vâng."

"Từ bao giờ vậy? Sao anh họ em không nói cho anh biết?" Lý Phụng Đức có chút sốt ruột, bước về phía cô hai bước, muốn hỏi cho rõ.

Triệu Mạc nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của Ngô Uyển Uyển, kéo cô về phía mình, nhíu mày, sắc mặt không tốt: "Tôi và Uyển Uyển chưa tổ chức tiệc cưới."

"Anh, các người..." Lý Phụng Đức nhìn qua nhìn lại hai người, vẻ mặt như bị tổn thương sâu sắc. Cô ấy bị ép buộc sao? Gả cho một người đàn ông như thế này, thậm chí còn chưa tổ chức hôn lễ, chưa có danh phận đã dọn về nhà người ta ở rồi.

Mẹ Ngô nhận ra điều gì đó, lên tiếng cắt ngang: "Phụng Đức à, chắc cháu chưa ăn cơm phải không? Hay là ở lại ăn đi, anh họ con bé Uyển Uyển hình như vẫn chưa về đâu, cháu vào nhà ngồi chơi, bác đi pha trà cho cháu nhé." Nói rồi mẹ Ngô định đứng dậy vào trong nhà.

"Dạ thôi không cần đâu bác, lần này cháu tiện đường ghé thăm bác, với cả... thăm em Uyển Uyển, giờ thăm xong rồi cháu xin phép về trước ạ." Nói xong, anh ta tự động đặt đồ trên tay xuống, nhìn Ngô Uyển Uyển với vẻ mặt buồn bã, rồi quay người đi ra cổng.

Đi đến cửa, anh ta lại dừng bước, quay đầu hỏi: "Uyển Uyển, em tiễn anh một đoạn được không? Anh quên mất đường đến nhà anh họ em rồi."

"À, vâng." Ngô Uyển Uyển nhìn Triệu Mạc đang đứng bên cạnh, anh vẫn nắm chặt cổ tay cô, hơi dùng sức làm cô đau: "Triệu Mạc?"

Triệu Mạc cúi đầu nhìn cô, tuy không tình nguyện nhưng vẫn buông tay cô ra: "Em đi đi, anh và mẹ ở nhà nấu cơm đợi em về ăn, về sớm chút nhé."

"Vâng." Ngô Uyển Uyển cảm thấy anh là lạ, chỉ là dẫn đường cho anh Phụng Đức thôi mà, sao anh nói cứ như thể cô sắp đi xa lắm vậy.

Ngô Uyển Uyển và Lý Phụng Đức sóng vai đi ra khỏi sân, bóng dáng cao lớn của Triệu Mạc đứng đó trông có vẻ hơi suy sụp.

Uyển Uyển của anh... người cô ấy thích chắc là kiểu người như thế này nhỉ?

Lý Phụng Đức và Ngô Uyển Uyển đi song song trên con đường làng, bỗng nhiên Ngô Uyển Uyển dừng lại, chỉ vào ngã rẽ phía trước: "Con đường này đi đến cuối là nhà anh họ em, em nhớ trước đây ngày nào anh cũng đến mà, sao giờ lại quên đường rồi?"

Trước đây nhà cô nghèo, không được đi học, cũng chẳng có bạn bè chơi cùng, chỉ có Lý Phụng Đức. Anh ta là bạn học của anh họ, tuy nhà ở trên huyện nhưng ngày nào tan học cũng cùng anh họ về thôn chơi, tiện thể dạy cô học chữ.

Chỉ là sau này nghe nói anh ta lên đại học, rời khỏi huyện lỵ, liền không còn liên lạc nữa.

Lý Phụng Đức như bừng tỉnh, ánh mắt phức tạp nhìn cô: "Em... sao lại kết hôn sớm như vậy?"

Ngô Uyển Uyển không biết phải nói thế nào, chẳng lẽ bảo mình kết hôn để trả nợ ân tình?

"Cũng đơn giản thôi, trai chưa vợ gái chưa chồng, lại cùng một thôn, tiện bề chăm sóc mẹ em sau này."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...