Sao mẹ Ngô lại không biết anh đang nghĩ gì, gật đầu nói: "Đi đi, chắc con bé cũng sắp về rồi đấy, con ra đón nó đi."
Triệu Mạc bước đi như bay, có thể thấy anh sốt ruột đến nhường nào. Vừa mở cổng lớn ra đã thấy Ngô Uyển Uyển đang chạy về nhà.
Trong lòng anh vui mừng: "Uyển Uyển."
Ngô Uyển Uyển thấy anh đứng ở cổng viện, vội chạy lại: "Anh định đi đâu thế?"
"Chạy chậm thôi, chạy nhanh thế làm gì? Anh ra đón em thôi mà." Triệu Mạc thấy cô về, khóe miệng toét ra cười, dịu dàng vuốt lưng cho cô, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt cô nửa khắc.
Ngô Uyển Uyển nhìn dáng vẻ dịu dàng của anh đối với mình. Trong đầu không tự chủ được hiện lên những lời Lý Phụng Đức vừa nói.
Hắn chẳng qua là tham lam nhan sắc của em...
Đợi vài năm nữa hắn chán rồi, ngấy rồi...
Sẽ đối xử với em giống như mấy gã đàn ông thô lỗ đối xử với vợ mình thôi...
"Đang yên đang lành đứng cổng đón em làm gì." Ngô Uyển Uyển nói, nghiêng người lách qua anh đi vào sân.
Bữa cơm này ăn thịt kho tàu, còn dùng thịt thái lát hầm cải thảo khoai tây, vốn là một bữa ăn rất ngon, nhưng lại trôi qua trong im lặng.
Ngô Uyển Uyển không biết đang nghĩ gì, cứ thất thần mãi, ngay cả mẹ cô gọi mấy lần cô cũng không nghe thấy.
Cơm nước xong xuôi, trời đã tối mịt, hai người về nhà. Về đến nhà, Ngô Uyển Uyển thu quần áo đã giặt ban ngày, gấp gọn gàng cất vào chiếc tủ cũ kỹ.
Triệu Mạc rửa mặt, vừa lau mặt vừa nói: "Ngày mai anh đưa em lên huyện một chuyến nữa nhé, nhà mình thay cái tủ quần áo với cái bàn ăn mới đi, cũng làm giống như nhà người ta trên phố ấy, loại mặt bàn có lót kính, bên dưới trải khăn hoa, rồi mua thêm hai cái vỏ chăn, không thì thay luôn cái giường mới, anh thấy kiểu giường trên huyện trông tây lắm."
Anh giả vờ như không quan tâm, nhưng từng câu từng chữ đều là đang lấy lòng Ngô Uyển Uyển.
Anh biết cô hướng về cuộc sống trên phố, thích những thứ thời thượng tây tây đó, anh cũng có thể đáp ứng cho cô mà.
Ngô Uyển Uyển đầu cũng không ngẩng lên, vừa trải giường vừa nói một câu: "Đây là nông thôn, đua đòi theo kiểu thành phố làm gì."
Một câu nói vô tâm, nhưng lọt vào tai Triệu Mạc lại cực kỳ khó chịu. Cộng thêm chuyện hôm nay gã đàn ông ẻo lả kia dẫn Uyển Uyển đi lâu như vậy, lúc về cô cứ buồn bã không vui, ai mà biết hai người họ đã nói những gì.
Triệu Mạc ném cái khăn mặt xuống, ngồi lên ghế, tay chống lên bàn, nhìn bóng lưng đang trải giường của cô: "Em chê nông thôn rồi phải không?"
Ngô Uyển Uyển trải xong giường, quay đầu nhìn anh: "Anh nói cái gì thế ?"
"Không có gì." Triệu Mạc đứng dậy, vắt khăn mặt lên vai đi ra sân tắm rửa.
Ngô Uyển Uyển ngó đầu ra nhìn, cảm thấy anh hôm nay lạ lạ, sao nói chuyện cứ ấp a ấp úng.
Tắm xong, Triệu Mạc vào phòng, tự mình vén chăn nằm xuống ngủ, chẳng thèm hỏi han cô câu nào...
Thái độ này khác hẳn với tối hôm qua, nhất thời khiến Ngô Uyển Uyển không kịp thích ứng.
Quả nhiên... anh chán rồi sao?
Anh bắt đầu không thích cô nữa rồi.
Ngô Uyển Uyển nuốt hết tủi thân vào trong, cũng leo lên giường, vén chăn nằm xuống. Anh không nằm sát vào cô, trong lòng cô lại thấy trống trải, rõ ràng trước kia anh cứ ôm ấp cô thì cô lại thấy phiền.
Triệu Mạc nằm quay lưng về phía cô cũng chẳng dễ chịu gì. Rõ ràng vợ đang nằm ngay bên cạnh, mùi xà phòng thơm tho thoang thoảng bay vào mũi, ngửi thấy làm cả người anh nóng ran, nhưng anh lại phải cố nhịn không được chạm vào cô.
Anh muốn rút lại lời nói đó, anh không làm được chuyện hào phóng buông tay cô, một ý nghĩ đen tối nảy sinh trong lòng, anh muốn có con với cô, muốn trói buộc cô ở lại nơi này...
Triệu Mạc không kìm được hỏi: "Hôm nay em ra ngoài với cái gã gì đó đã nói những chuyện gì vậy?"
Bạn thấy sao?