Chương 56: Chương 56 - Thích anh

Uyển Uyển vẫn còn đang tủi thân: "Có thể nói chuyện gì được chứ? Chỉ là chỉ đường cho anh ấy thôi."

"Em không muốn nói thì thôi vậy." Triệu Mạc trở mình nằm ngửa, nhìn trần nhà lợp cỏ tranh, tự giễu cợt bản thân. Đúng rồi, điều kiện như anh, làm sao giữ chân cô cả đời được?

Ở nông thôn thì chê cô không biết làm việc, là cô tiểu thư yếu ớt, nhưng lên huyện, trên đó có đầy đàn ông yêu cô, muốn cưới cô về nhà, để cô chẳng phải động tay làm gì, ngày ngày cưng chiều trong nhà.

Đâu giống như anh, ngày ngày chỉ biết giết heo, chỉ có thể ở trong cái nhà đất tuềnh toàng nơi thôn quê này.

Anh bực bội nhắm mắt lại, ép bản thân không nghĩ đến những chuyện này nữa, nhưng bên cạnh lại truyền đến tiếng thút thít khe khẽ. Triệu Mạc mở mắt, nương theo ánh trăng nhìn sang bên cạnh: "Em khóc cái gì?"

Cô khóc, là vì hối hận gả cho anh mà không gả cho người trong lòng sao?

Là khóc vì đời này chỉ có thể đi theo anh chịu khổ sao?

Triệu Mạc định quyết tâm mặc kệ cô, cho cô khóc chán thì thôi, dù sao gạo đã nấu thành cơm, cô đã là người phụ nữ của anh rồi.

Nhưng nghe tiếng khóc tỉ tê mãi không dứt, trong lòng anh bực bội khó chịu không nói nên lời, anh ngồi dậy nói: "Đừng khóc nữa, nếu em thực sự chướng mắt anh, không muốn sống với anh, ngày mai anh sẽ giúp em thu dọn tay nải cho em đi."

Ngô Uyển Uyển nghe vậy càng thêm đau lòng, ngồi bật dậy, đôi mắt hạnh khóc đến đỏ hoe, nước mắt cứ trào ra: "Quả nhiên là anh chán rồi phải không? Anh không cần em nữa thì cứ nói thẳng, cần gì dùng mấy lời lẽ này? Mai đi còn làm lỡ việc giết heo của anh, em đi ngay bây giờ đây." Ngô Uyển Uyển vén chăn định bỏ đi.

Triệu Mạc luống cuống tay chân giữ chặt lấy cô, giọng nghẹn lại: "Sao anh có thể không cần em... Nhưng nếu em muốn đi, anh cũng không ngăn cản được."

Ngô Uyển Uyển không hiểu: "Triệu Mạc, rốt cuộc anh muốn em phải thế nào?"

"Anh không muốn thế nào cả, nhưng anh biết em không thích anh, em thích kiểu người như Lý Phụng Đức, thư sinh nho nhã, nhìn là biết người có học thức. Nhưng anh thì không, anh chỉ là thằng giết heo, cả đời này cũng chỉ là thằng giết heo, em thích hắn ta, anh biết mà."

Ngô Uyển Uyển sụt sịt mũi: "Ai nói với anh là em thích anh ấy không thích anh?"

"Chẳng lẽ không phải sao? Chẳng lẽ em không thích hắn ta?" Triệu Mạc không tin.

"Em, em từng thích kiểu người như anh ấy, nhưng bây giờ em chỉ thích anh thôi, em là vợ anh rồi, sao em còn có thể thích người khác được chứ."

Triệu Mạc tưởng tai mình có vấn đề, hỏi lại lần nữa: "Em nói cái gì? Em nói lại lần nữa xem."

"Em nói trước đây em từng thích anh ấy..."

"Câu sau nữa."

"Nhưng bây giờ em chỉ thích anh thôi..." Ngô Uyển Uyển xấu hổ cúi đầu.

Triệu Mạc bật cười thành tiếng, ôm chầm lấy cô, siết thật chặt: "Uyển Uyển, em nói em thích anh?"

Uyển Uyển khẽ gật đầu trong lòng anh.

"Em thật sự, thật sự thích anh đúng không? Không phải lừa anh chứ?"

"Tại sao em phải lừa anh? Em đã là vợ anh rồi mà." Trong lòng Ngô Uyển Uyển vẫn còn hơi sợ, anh cứ chốc chốc lại thay đổi thái độ, lật mặt còn nhanh hơn lật sách. Vừa nãy còn hung dữ đuổi cô đi, giờ lại ôm chặt cô không buông.

Lòng Triệu Mạc lúc này còn ngọt hơn cả ăn mật ong, ôm cô, cảm thấy trái tim vừa bị khoét rỗng bỗng chốc được lấp đầy, cười nói: "Anh biết ngay là em tốt nhất mà, vợ anh là tốt nhất."

"Anh... anh không giận là được rồi, ngủ đi thôi." Ngô Uyển Uyển bị anh siết đến mức khó thở, muốn giãy ra nhưng đẩy thế nào cũng không được.

Triệu Mạc thuận thế đè cô xuống dưới thân, vừa hôn vừa cắn: "Sao anh có thể giận em được? Anh là giận bản thân mình, giận mình sao mà nghèo thế, không có cách nào cho em cuộc sống tốt hơn."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...