Chương 58: Chương 58 - Cô vợ nhỏ của anh lớn rồi

"Sẽ không có ngày đó đâu." Triệu Mạc cảm thấy cô hôm nay hơi lạ, trước đây cô chưa từng hỏi anh những câu này, cũng chẳng bao giờ lo lắng.

Sao hôm nay lại nhạy cảm đa nghi thế?

Triệu Mạc xoa nắn tiểu huyệt cô, lại phát hiện hôm nay cô khô khốc vô cùng. Trước đây anh chỉ cần xoa một cái là nước nôi lênh láng, hôm nay làm sao vậy?

Nhìn lại Uyển Uyển vẻ mặt lo âu, mày nhíu chặt, Triệu Mạc trần truồng ôm cô vào lòng dỗ dành: "Uyển Uyển, em có biết anh may mắn thế nào mới có được em không? Anh sẽ không dễ dàng buông tay đâu."

Ngô Uyển Uyển tựa vào lồng ngực rộng lớn của anh, nghe nhịp tim đập mạnh mẽ, lần đầu tiên chủ động vòng tay ôm lấy anh, nhắm mắt lại trên ngực anh, cảm nhận cảm giác an toàn anh mang lại: "Em tin anh."

Cô tin sự dịu dàng Triệu Mạc dành cho mình là thật, không phải nhất thời hứng chí, mà là tình yêu thực sự dành cho cô. Tuy cô vẫn chưa biết cảm giác yêu một người là như thế nào, nhưng cô cũng sẽ nỗ lực để yêu anh.

Triệu Mạc bật cười thành tiếng, lồng ngực cũng rung lên theo.

Ngô Uyển Uyển nghi hoặc ngẩng đầu nhìn anh: "Anh cười cái gì?"

"Anh cười cô vợ nhỏ của anh hình như lớn rồi." Triệu Mạc ôm cô, tự mình cười một mình. Cô bắt đầu để ý xem anh có yêu cô hay không, chứ không như hai hôm trước, mặc kệ anh muốn làm gì thì làm, cô đều chẳng bận tâm.

Ngô Uyển Uyển có chút không vui nói: "Em nhỏ lúc nào chứ?"

"Đúng là không nhỏ." Bàn tay to của Triệu Mạc sờ lên bầu vú lớn trước ngực cô, bóp hai cái, đầy một tay sự mềm mại.

"Anh!" Ngô Uyển Uyển đỏ mặt gạt tay anh ra: "Không biết xấu hổ."

"Uyển Uyển ngoan, em càng mắng anh càng muốn làm em, làm sao bây giờ?" Triệu Mạc kéo tay cô áp vào cây gậy lớn dữ tợn của mình.

Ngô Uyển Uyển giãy không ra, hờn dỗi lườm anh một cái: "Thế thì anh chính là đồ biến thái!"

"Anh là biến thái đấy! Em có cho anh làm em không?" Triệu Mạc cười, lời nói đầy hàm ý.

Anh biết thừa cô da mặt mỏng.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt rút tay về định đánh vào cái gậy lớn kia, bị Triệu Mạc nhanh tay lẹ mắt ngăn lại: "Cái này không đánh được đâu, đánh hỏng rồi sau này em phải thủ tiết đấy."

Nói xong, lại đè cô xuống dưới thân, miệng áp lên đôi môi đỏ mọng nhỏ nhắn của cô, dùng sức mút mát, vươn cái lưỡi dày rộng liếm loạn trên môi cô.

Một tay xoa nắn bầu vú trước ngực, một tay xoa nắn cửa huyệt bên dưới.

"A ha..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi há miệng rên rỉ, lưỡi anh nhanh chóng chiếm lấy không khí, xông vào trong miệng cô tùy ý cướp đoạt hơi thở.

Lưỡi anh cuốn lấy cái lưỡi thơm tho của cô kéo ra, kéo vào trong miệng mình chép chép ăn ngon lành.

"Ưm..." Ngô Uyển Uyển không chịu nổi sự ngang ngược này của anh, vươn tay muốn đẩy anh ra, lại bị anh tóm lấy tay, ấn lên cây gậy lớn dưới háng.

"Uyển Uyển, mau sờ cho anh đi, mấy ngày rồi em không sờ cho anh." Triệu Mạc nhớ muốn chết cảm giác được bàn tay nhỏ bé của cô xoa nắn.

"Anh... anh làm gì mà thèm muốn mãi thế." Gậy lớn ngày nào cũng ra vào huyệt nhỏ, có rảnh rỗi đâu cơ chứ.

"Anh chính là muốn... Uyển Uyển, em quyến rũ quá, anh nhìn em là không nhịn được." Lời này anh nói không sai, cô vợ nhỏ của anh, mỗi cái nhăn mày nụ cười đều in sâu trong tâm trí anh, làm anh toàn thân nóng rực, ngày nào cũng thèm muốn.

Trước đây độc thân hơn hai mươi năm, cũng không thấy mình có nhu cầu cao thế này. Lúc một mình anh rất ít khi tự thẩm du, chỉ khi xem sách đen chịu không nổi mới làm một nháy, cũng chẳng thấy sướng gì, làm xong chỉ thấy bóng đêm vô tận và sự cô đơn.

Nhưng từ khi có được cô vợ nhỏ, từ lúc cô ôm tay nải bước vào cái sân này là anh đã cứng rồi, chỉ nghĩ làm sao đè cô dưới thân mà làm, làm sao cho cô khóc, làm cô không xuống được giường...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...