Càng nghĩ anh càng khó kìm nén, nên mới ngay đêm đầu tiên đã vừa dụ dỗ vừa lừa gạt chiếm lấy cô. Cảm giác được ăn cô sướng hơn tự mình thẩm du gấp trăm lần, hơn nữa cô lại yêu kiều, mềm mại đến thế, lúc nằm trong lòng anh, cả trái tim anh đều tan chảy.
Giống như bây giờ, dáng vẻ cô nằm dưới thân anh, mặc anh gặm nhắm, quá đỗi mê người.
Triệu Mạc yêu thương cúi đầu hôn cô, hôn khắp mọi nơi hấp dẫn trên người cô, như gặm nhấm mà cắn lên chiếc cổ trắng ngần thon dài.
Ngô Uyển Uyển chỉ đành ngửa cổ để mặc anh gặm.
Triệu Mạc gặm đến thở hồng hộc, khóe miệng kéo ra một sợi chỉ bạc: "Uyển Uyển, sao không giúp anh sờ..."
"Em không sờ đâu, gậy lớn của anh to quá, em nắm không hết." Lần trước nắm lấy nó mỏi cả tay, gậy lớn vẫn cứ đứng sững ở đó, làm tay cô mỏi nhừ hồi lâu.
Đàn ông nào được vợ khẳng định như vậy cũng đều vui sướng, anh nhất quyết kéo tay cô đặt lên côn thịt bắt cô tuốt lộng: "Gậy lớn của ông xã to như vậy làm em không sướng à? Mau vuốt cho ông xã, lát nữa lúc làm em mới càng sướng."
"Em không muốn." Ngô Uyển Uyển còn định từ chối, nhưng đợi đến khi gậy lớn nhét vào tay cô rồi, cô lại bị độ nóng của nó làm cho không dứt ra được.
Của anh to thật đấy, một tay cô nắm không hết, lại còn vừa đen vừa thô, giống hệt con người anh, khiến người ta sợ hãi.
Triệu Mạc than thở một tiếng thỏa mãn, nắm lấy bàn tay mềm mại của cô, chà xát qua lại trên côn thịt mình, yết hầu chuyển động.
Rõ ràng cô chưa làm gì cả, nhưng anh đã cảm thấy thỏa mãn tột cùng.
Cô thực sự... là đến để lấy mạng anh mà.
Ngô Uyển Uyển đành cắn môi, cúi đầu xấu hổ để mặc anh nắm tay mình tuốt lộng.
Nhưng vừa cúi đầu, liền nhìn thấy cây gậy thô dài đen sì kia ra ra vào vào trong lòng bàn tay trắng nõn của mình, bàn tay to thô ráp rộng lớn của anh nắm lấy tay cô, chà xát qua lại.
Vừa sắc tình lại vừa mị hoặc...
Triệu Mạc nắm tay cô ngày càng chặt, tuốt lộng ngày càng nhanh, trong cổ họng bật ra tiếng gầm nhẹ không kìm chế được. Anh buông tay cô ra, đẩy cô ngã xuống, gác hai chân cô lên, cây gậy lớn thẳng đứng chọc vào cửa huyệt, trầm người xuống, đâm mạnh vào trong.
"A ha..." Ngô Uyển Uyển không hề phòng bị, cứ thế bị đâm xuyên qua người, gậy lớn của anh vẫn thô to như mọi khi, làm cô trướng đau khó chịu.
Triệu Mạc hôn lên thân thể trơn láng của cô để an ủi, từng cái từng cái, mang theo tình yêu vô bờ: "Uyển Uyển, thả lỏng nào, cái động nhỏ của em kẹp gậy lớn của anh cứng ngắc không động đậy được rồi."
"Ưm hừ... vậy anh lui ra đi, trướng quá."
Rõ ràng đã làm bao nhiêu lần rồi, nhưng tiểu huyệt của cô lần nào cũng chặt chẽ như lần đầu tiên, bao bọc lấy côn thịt anh, khiến anh khó khăn di chuyển.
Triệu Mạc đành phải cố nén khoái cảm, rút côn thịt ra ngoài. Côn thịt từ từ rút ra, mị thịt ngay sau đó liền khép lại.
Côn thịt chỉ để lại một cái quy đầu mắc ở cửa huyệt.
"Uyển Uyển." Triệu Mạc thâm tình gọi tên cô, cô đẹp quá, đẹp đến mức anh không nhịn được.
Theo tiếng gọi thâm tình của anh, côn thịt lại một lần nữa tách mở mị thịt, đâm vào trong.
"A ha... ông xã, em không chịu nổi." Ngô Uyển Uyển vẫn chưa hoàn toàn thích ứng, cứ bị anh đâm rút tới lui như vậy, mị thịt từ căng cứng lúc đầu, từ từ trở nên mềm mại, tiếp nhận sự đâm rút của cây gậy vừa thô vừa dài.
Chẳng mấy chốc tiểu huyệt của cô đã bị làm mềm nhũn, hoa tâm cũng chảy nước, Triệu Mạc càng làm càng đắc ý, càng làm càng sâu, quy đầu mấy lần va vào cổ tử cung đã mềm của cô, làm cổ tử cung cô vừa tê vừa dại.
"Ưm... a..." Cả người Ngô Uyển Uyển bị anh làm đến mềm nhũn, chỉ biết nằm dưới thân anh rên rỉ.
Triệu Mạc nghe mà ngứa ngáy trong lòng, đôi tay thô ráp xoa nắn cặp vú vểnh cao trước ngực cô, xoa đến mức cô rên rỉ không thôi.
Bạn thấy sao?