Chương 62: Chương 62 - Anh ăn tiểu huyệt của em, em ăn gậy lớn của anh

Triệu Mạc nhìn cặp vú lắc lư đến nóng cả mắt, định sán lại ăn, Ngô Uyển Uyển yếu ớt lấy hai tay chắn trước ngực, nũng nịu: "Thôi đừng mà..."

Cô bị giày vò mệt lắm rồi.

Triệu Mạc gạt đôi tay chẳng có chút lực cản nào của cô ra, há miệng ngậm trọn bầu vú vào mồm.

Bầu vú mềm mại lấp đầy khoang miệng anh, anh chép miệng ăn ngon lành, nằm xuống ôm cô vào lòng cũng không chịu buông tha.

Miệng anh cứ như mọc trên ngực cô vậy, giống hệt đứa trẻ ngậm ti mẹ, đến ngủ cũng không chịu nhả ra.

"Nhột... xấu hổ chết đi được, lớn thế này rồi, anh không thể cứ ngậm ti đi ngủ mãi được chứ?" Ngô Uyển Uyển hờn dỗi, thân thể nhạy cảm không chịu nổi anh cứ mút mát ngực mình như vậy.

"Sao lại không thể ngậm ti đi ngủ? Em là vợ anh, anh muốn ăn thế nào thì ăn, anh muốn ngậm cái huyệt nhỏ kia của em ngủ cũng được nữa là." Triệu Mạc ngẩng đầu lên khỏi ngực cô, trong mắt tràn đầy hưng phấn, như thể giây tiếp theo sẽ chui xuống háng mút tiểu huyệt của cô vậy.

So độ lưu manh thì cô không lại được Triệu Mạc rồi, đành hừ mũi một cái, quay đầu đi không thèm nhìn anh.

Triệu Mạc ôm cô vào lòng, ưỡn đầu vú nhỏ xíu của mình đến trước mặt cô: "Hay là em cũng ăn của anh đi, hai chúng ta đổi cho nhau, lát nữa anh ăn huyệt nhỏ của em, em ăn gậy lớn của anh."

Ngô Uyển Uyển đỏ bừng mặt: "Ai thèm ăn gậy lớn của anh, mau ngủ đi."

Triệu Mạc cười nhe răng, trong lòng ngọt ngào, mãn nguyện ôm lấy cô vợ nhỏ. Người cô thật mềm, rõ ràng gầy như vậy mà như không có xương, rúc trong lòng anh thoải mái đến mức cả người anh đều cứng lên.

"Uyển Uyển, sinh cho anh một đứa con nhé." Giọng điệu kiên định thường ngày của anh lúc này có chút do dự, mang theo vài phần thăm dò, anh sợ bảo bối của anh không đồng ý.

Ngô Uyển Uyển sững sờ. Cô cũng không phải là không muốn, ở tuổi của cô, con gái trong thôn nhiều người đã lấy chồng sinh con rồi, nhưng con gái trên thành phố thì hai mươi mấy tuổi mới kết hôn, đăng ký xong mới sinh con.

Tuy cô và Triệu Mạc sống cùng nhau, nhưng chưa đăng ký kết hôn, cô mới mười tám tuổi...

Cô cảm thấy mình còn chưa lớn, sao có thể nuôi dạy một đứa trẻ?

Triệu Mạc đợi mãi không thấy cô trả lời, trong lòng có chút chua xót, siết chặt vòng tay: "Thôi được rồi, ngủ đi, đợi khi nào em muốn thì hẵng nói."

"Em, em không biết mình có làm mẹ tốt được không." Ngô Uyển Uyển vùi mặt vào ngực anh, lí nhí nói: "Sinh con rồi anh có cùng em chăm sóc không?"

Trong lòng Triệu Mạc vui mừng khôn xiết, kéo cô ra khỏi lòng mình, nhất quyết muốn nhìn khuôn mặt đỏ bừng của cô: "Em thực sự bằng lòng sinh con cho anh sao?"

"Vợ chồng vốn dĩ phải sinh con mà." Ngô Uyển Uyển cúi đầu, không dám nhìn anh, mặt đã đỏ như gấc.

Triệu Mạc nâng mặt cô lên, hôn lấy hôn để mấy cái, cười như bắt được vàng, rồi lại ôm cô vào lòng: "Uyển Uyển, Uyển Uyển."

"Anh cứ gọi tên em làm gì?"

"Anh sợ em chạy mất." Triệu Mạc lại nói: "Bây giờ thì không sợ nữa rồi."

Một người phụ nữ nếu đã có ý định sinh con cho anh, chứng tỏ cô ấy đã định sẽ đi theo anh cả đời, có con rồi sẽ có một gia đình thực sự.

Uyển Uyển trước kia có tốt đến mấy, anh ngủ với cô bao nhiêu lần đi nữa, nếu không có con, rốt cuộc cô muốn đi là đi được ngay.

Có con rồi, chính là muốn cùng anh sống qua ngày tháng.

Triệu Mạc vẫn luôn đợi câu nói này của cô, đợi cô chịu sinh con cho anh.

Cuối cùng anh cũng đợi được rồi.

Hôm sau, Triệu Mạc dậy sớm hơn mọi ngày, một mình làm hai con heo, bận rộn đến tận sáng, đẩy xe lên huyện.

Nuôi con tốn kém lắm, chút vốn liếng hiện tại của anh chưa đủ, anh phải đảm bảo cho Uyển Uyển và con sau này đều được sống sung túc.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...