Lúc Ngô Uyển Uyển dậy thì đã gần trưa, nhìn mặt trời lên cao, cô vội vàng bò dậy. Cô lười quá đi mất, ngày nào cũng ngủ nướng thế này sao được.
Ngô Uyển Uyển dậy bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, ngặt nỗi hôm qua đã dọn rồi, đồ đạc trong nhà đơn giản, cũng chẳng có gì nhiều để dọn.
Cô nhớ đến cái tủ gỗ cũ trong nhà, vì cô có ít quần áo, cũng chưa từng mở ra sắp xếp lại, chỉ có Triệu Mạc mở ra lấy vỏ chăn hay tìm quần áo.
Thấy hôm nay nắng đẹp, cô định mang quần áo bên trong ra phơi.
Ngô Uyển Uyển ôm chăn ra ngoài trước, rồi lôi hết quần áo trong tủ ra.
Triệu Mạc vốn là gã đàn ông thô kệch, quần áo cứ vứt lộn xộn một đống trong tủ.
Cô ôm quần áo ra, tay chân luống cuống, quần áo trong lòng cứ rơi lả tả xuống đất.
Cô kéo kéo lại, một cuốn sách từ trong đống quần áo rơi ra.
Ngô Uyển Uyển vội cúi xuống nhặt. Cô không ngờ người thô lỗ như Triệu Mạc cũng biết chữ, tò mò muốn xem anh đọc sách gì.
Hồi nhỏ anh họ và Lý Phụng Đức đều dạy cô học chữ, tuy không đi học được mấy ngày nhưng đọc sách biết chữ cô đều làm được.
Cô mở sách ra, lật đại một trang, xem một lúc liền thấy không ổn.
Sao... lại toàn miêu tả chuyện đó thế này?
Bên trong miêu tả một nam một nữ trên giường, chi tiết vô cùng, những động tác đó, thế mà đều là những chiêu Triệu Mạc dùng trên người cô.
Cái tư thế nằm sấp kia... cái tư thế anh bắt cô ở trên kia...
Ngô Uyển Uyển xem mà đỏ mặt tía tai, người phụ nữ trong này sao mà không biết xấu hổ thế, cứ nói toàn lời dâm tục, làm cô đọc mà nóng hết cả mặt.
Nhưng người đàn ông này có vẻ không được lắm, thể lực không tốt bằng Triệu Mạc, có thể giày vò cô cả đêm...
Ngô Uyển Uyển vốn chỉ định xem đây là sách gì, xem rồi lại không dứt ra được. Cô vốn mới trải sự đời, cái gì cũng không hiểu, đều do Triệu Mạc dẫn dắt.
Cứ tưởng đàn ông sinh ra đã biết chuyện này, đọc cuốn sách này mới biết, hóa ra bọn họ cũng phải học.
Nhưng mà sách thế này đọc xấu hổ chết đi được.
"Vợ ơi, anh về rồi." Triệu Mạc đẩy cửa lớn, sải bước đi vào, trên tay còn xách hai gói giấy.
Ngô Uyển Uyển không ngờ mình đọc sách say sưa đến mức quên cả giờ anh về, vội giấu cuốn sách ra sau lưng, mặt đỏ bừng nhìn anh.
"Sao thế?" Triệu Mạc thật ra vừa vào đã thấy cô đọc sách rồi, nhất thời chưa phản ứng kịp, không biết cô đọc sách gì: "Em xem cái gì đấy?"
"Không có gì." Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ như gấc, xoay người định giấu cuốn sách đi.
Cánh tay dài của Triệu Mạc vươn ra, qua vai cô, giật phăng cuốn sách trong tay cô.
"Trả em..." Ngô Uyển Uyển quay lại định giật về.
Triệu Mạc giơ cuốn sách lên cao, ngẩng đầu lật vài trang: "Trả em? Cái này hình như là của anh mà?"
"Thế trả anh đấy." Ngô Uyển Uyển cúi đầu định đi ra ngoài.
Triệu Mạc sao có thể bỏ qua cơ hội trêu chọc cô vợ nhỏ này, chắn trước mặt cô: "Đây là sách đen anh xem, vợ cũng thích xem à?"
"Em không thích xem, anh mới thích xem." Cô dù có không hiểu biết đến đâu cũng biết xem sách đen không phải chuyện gì hay ho để đem ra khoe khoang.
"Đúng, chồng em thích xem đấy, anh đọc cho em nghe nhé?" Triệu Mạc làm bộ nghiêm túc mở sách ra, bắt đầu đọc: "Hắn cầm lấy dương vật như chó đực của mình, cọ vào bên miệng người phụ nữ, ra lệnh cho cô ta há miệng ngậm lấy..."
"Đừng đọc nữa." Mặt Ngô Uyển Uyển đã nóng ran, vươn tay muốn lấy nhưng với mãi không tới, chênh lệch chiều cao giữa hai người quá lớn.
Bạn thấy sao?