"Sao thế? Vợ vừa nãy chẳng phải tự mình xem say sưa lắm sao?" Triệu Mạc cố ý trêu cô, một tay giơ cao cuốn sách không cho cô với tới, tay kia nhân cơ hội sờ lên ngực cô, bóp lấy hai bầu vú mềm mại.
Ở nhà cô không mặc áo ngực, mỗi lần nhảy lên, bầu ngực lại tưng nẩy theo.
Nhìn mà anh ngứa ngáy trong lòng, bàn tay to không kìm được bóp lấy, mềm thật đấy.
Ngô Uyển Uyển cướp mấy lần không được, lại bị anh sờ soạng khắp người, tức quá không thèm cướp nữa, mặt đỏ bừng, thở phì phò nói: "Anh cứ giữ lấy mà xem."
Nói xong liền đi ra ngoài.
Triệu Mạc biết không thể trêu nữa, ôm lấy cô từ phía sau, tì cằm lên vai cô: "Uyển Uyển, không phải em bảo muốn sinh con cho anh sao?"
"Không sinh nữa, không sinh nữa." Ngô Uyển Uyển bực bội nói.
"Phải sinh chứ, anh tìm thầy lang bốc thuốc bắc rồi. Em từng bảo tay chân lạnh, đến tháng lại đau bụng, anh nói với thầy lang rồi, ông ấy bảo em khí huyết lưỡng hư, sức khỏe kém, kê cho mấy thang thuốc bổ ôn ấm, bảo em uống hết một liệu trình, sức khỏe chắc chắn sẽ tốt lên."
Ngô Uyển Uyển không ngờ mình buột miệng nói một câu mà anh lại nhớ kỹ, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm. Vừa nãy còn thấy anh không biết xấu hổ, giờ lại không trách anh nữa.
"Em sợ thuốc bắc đắng."
"Không sao, thầy lang bảo mua ít mứt quả ăn kèm, anh mua điểm tâm, còn mua cả ô mai nữa, em thích ăn cái nào thì ăn. Anh thấy có bán quýt rồi, mua hai cân, không giống mấy cây quýt dại trong thôn mình đâu, ngọt lắm, nghe bảo là giống mới đấy."
Triệu Mạc vừa nói vừa đi ra ngoài, vén tấm vải che trên xe đẩy, hệt như dâng bảo vật xách mấy cái túi nilon đỏ vào.
"Em xem có thích ăn không, thích thì lần sau anh lại mua cho, không thích thì mai anh lại đưa em lên huyện, em thích ăn gì thì mua cái đó."
Anh lúc nào cũng nhắc chuyện đưa cô lên huyện, chưa bao giờ chê cô phiền phức. So với những gã đàn ông trong thôn chê vợ vướng víu chỉ lo sướng bản thân, anh tốt hơn gấp vạn lần.
Quan trọng nhất là anh đối xử với cô cực kỳ tốt. Dưới ánh mắt tha thiết của Triệu Mạc, Ngô Uyển Uyển cầm một miếng điểm tâm cắn một miếng. Điểm tâm ngọt ngào, đối với gia đình không mấy khá giả của cô, chỉ có tết mới dám mua một gói, gói đó còn phải ăn dè sẻn cả tháng trời, qua tháng Giêng mới hết.
Đã gần một năm nay cô chưa được ăn điểm tâm, miếng bánh này thực sự rất thơm, không chỉ vì bánh ngon, mà còn vì tấm lòng của anh.
"Ngon lắm, ngọt lắm." Cô đưa nửa miếng bánh mình đang ăn dở đến bên miệng anh: "Anh nếm thử đi."
Cô cười nhẹ, nụ cười rất đẹp, khuôn mặt vốn không quá sắc sảo dưới nụ cười rạng rỡ trở nên xinh đẹp lạ thường, như mặt hồ phẳng lặng gợn lên từng tầng sóng nước.
Hồn vía Triệu Mạc như bị cô hút mất, há miệng cắn lấy miếng bánh, ngậm luôn cả ngón tay thon dài đang cầm bánh của cô.
Ngô Uyển Uyển sững sờ, rút ngón tay về, mặt đỏ ửng.
"Ngon, ngọt quá." Triệu Mạc vừa ăn vừa mím môi cười.
Ngô Uyển Uyển bị anh cười đến đỏ mặt: "Em đun nước nấu cám heo rồi, chắc giờ sôi rồi đấy."
"Sau này đừng làm mấy việc này, đợi anh về làm cũng chưa muộn mà." Triệu Mạc xót cô, biết cô sức khỏe yếu, không làm được mấy việc nặng nhọc này.
Giếng nước ở ngoài sân, phải xách nước vào bếp mới đun được. Cái thân hình nhỏ bé của cô, bị anh đè dưới thân làm hai cái đã mệt lả, huống hồ là mấy việc này.
"Không mệt đâu." Ngô Uyển Uyển cảm thấy mình chẳng giúp được gì khác cho anh, chỉ đành thu vén việc nhà một chút.
"Mấy việc này để chồng làm là được, anh cưới em về đâu phải để em chịu khổ."
Bạn thấy sao?