Đây không phải là điều anh muốn... anh cứ tưởng cô sẽ không nỡ xa anh chứ.
Cô vui vẻ khi anh đi như vậy sao?
Trong lòng Triệu Mạc thấy khó chịu.
Nhưng Ngô Uyển Uyển lại thấy vui, một là anh đi rồi cô có thể nghỉ ngơi, hai là trong thời gian anh vắng nhà, cô cũng có thể làm việc nhà, đợi anh về cho anh thấy cô cũng rất tháo vát.
Cô càng vui vẻ, anh càng khó chịu: "Uyển Uyển, em không thấy nhớ anh à?"
"Nhớ anh? Tại sao phải nhớ anh? Chẳng phải mấy ngày nữa anh về rồi sao?" Có gì đâu mà nhớ, anh có phải đi luôn không về đâu. Hơn nữa, anh không ở nhà, cô còn được nghỉ ngơi, đỡ phải ngày nào cũng bị anh lôi kéo... làm chuyện đó.
"Em thế mà nỡ xa anh à?" Triệu Mạc không ngồi yên được nữa, quần áo cũng chẳng thèm phơi, giật phăng cái áo vừa phơi xuống ném lại vào chậu.
"Ơ hay, anh làm gì thế?" Ngô Uyển Uyển thấy anh thật vô lý, cô cúi xuống định nhặt quần áo trong chậu lên phơi, Triệu Mạc đã túm lấy cánh tay cô lôi vào nhà.
"Đi, không phơi nữa."
"Anh làm cái gì vậy?"
Ngô Uyển Uyển bị anh kéo vào phòng, trực tiếp đè xuống giường.
Anh đè lên người cô, thở hổn hển, giọng khàn đặc: "Anh hối hận rồi, anh muốn đưa em đi cùng, anh muốn buộc em bên cạnh, anh sợ em ở nhà một mình bị người ta cuỗm mất."
Ngô Uyển Uyển tức tối đấm vào ngực anh một cái: "Cái gì mà cuỗm mất? Anh coi em là loại người gì hả?"
"Coi em là tiên nữ, nên sợ gã đàn ông khác cuỗm mất em."
"Em không phải tiên nữ, mà có là tiên nữ thì cũng bị anh cuỗm về nhà rồi, sao còn bị người khác cuỗm mất được nữa?"
Triệu Mạc nghe vậy tâm trạng tốt hẳn lên: "Đó là do anh ra tay nhanh, nếu không em sớm bị người khác cuỗm mất rồi."
Ngô Uyển Uyển đỏ mặt, quay đi không nhìn anh.
Triệu Mạc hôn lên má cô, thở dài: "Thôi không đưa em đi nữa, đường xá xóc nảy lắm, anh sợ cái thân hình nhỏ bé của em chịu không nổi."
"Vâng, em đợi anh về, em sẽ chăm sóc nhà cửa thật tốt."
Rõ ràng biết cô không có ý gì khác, nhưng nghe xong trong lòng anh vẫn thấy không thoải mái.
Vì hai hôm nữa anh đi, nên hai ngày này anh mua sắm rất nhiều đồ ăn thức uống mang về nhà, còn mang sang cho mẹ cô rất nhiều. Anh cũng bán hết số heo lớn trong nhà, như vậy chỉ còn lại đám heo con và heo nái để cô chăm sóc, cũng đỡ vất vả hơn.
Hôm sau Triệu Mạc sắp đi, Ngô Uyển Uyển mới cảm thấy chút bịn rịn. Từ lúc hai người ở bên nhau đến giờ chưa từng xa nhau, ngày nào cô cũng sống trong sự quan tâm của Triệu Mạc.
Lần này Triệu Mạc đi xa, cô ngoài việc ở nhà chờ đợi thì chẳng giúp được gì cho anh cả, trong lòng Ngô Uyển Uyển thấy khó chịu.
Buổi tối cô chủ động sà vào lòng anh, ôm chặt lấy anh không buông.
Triệu Mạc đã sớm có ý định này, lần này đi không biết mấy ngày, không được chạm vào cô vợ nhỏ, đến lúc đó không biết sẽ nhớ nhung thế nào.
Tranh thủ lúc còn ở bên cạnh, đương nhiên anh phải đòi cả vốn lẫn lãi, làm một trận cho đã đời.
Ngô Uyển Uyển nằm nghiêng trong lòng anh, tay đặt lên lồng ngực vạm vỡ, ánh mắt đầy vẻ tủi thân, giọng nói cũng đậm vẻ lưu luyến: "Ông xã, anh phải chú ý an toàn, về sớm với em nhé."
"Ừ, không lâu đâu, cùng lắm là một tuần thôi." Triệu Mạc an ủi cô, cũng nằm nghiêng đối mặt với cô, bàn tay thô ráp vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn mịn màng, cười nói: "Sao thế? Không nỡ xa ông xã à?"
"Vâng." Ngô Uyển Uyển không phủ nhận: "Em lo cho anh, em ở nhà một mình cũng sợ..."
"Đừng sợ, đợi anh đi rồi em về nhà mẹ ở, chỉ cần về cho heo và chó ăn là được."
"Thế sao được? Đây là nhà của chúng ta, anh đi rồi, em phải trông coi nhà cửa đợi anh về chứ."
Bạn thấy sao?