Ngô Uyển Uyển cắn môi, đôi mắt chứa chan xuân thủy cúi xuống, hai chân trắng nõn thon dài từ từ tách ra.
Buổi tối cô chỉ mặc một chiếc quần mỏng, đã sớm bị anh lột sạch cùng quần lót rồi, giờ bên dưới trần trụi. Cô dang chân, để lộ đám lông mu thưa thớt cùng tiểu huyệt hồng hào.
Âm hộ co rụt từng hồi, nhả ra dòng nước dâm nhớp nháp.
Triệu Mạc không khách sáo vươn ngón tay móc một ít, đưa vào miệng mình, như đang nếm món ngon tuyệt vị: "Uyển Uyển, nước của em sao mà ngọt thế?"
"Sao mà ngọt được chứ..." Cái miệng đã liếm tiểu huyệt của cô từng hôn cô, hoàn toàn không ngọt chút nào.
"Anh thấy ngọt. Uyển Uyển, em nhả thêm chút nước dâm cho anh uống đi."
"Nhả, nhả thế nào?" Cái này đâu phải cô muốn là được, nếu kiểm soát được thì cô thà không chảy ra còn hơn.
"Anh tự có cách, chỉ cần em chịu phối hợp là được." Trong mắt Triệu Mạc lóe lên tia giảo hoạt.
Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng, nghĩ đến chuyện ngày mai anh phải đi một tuần, lại không nỡ từ chối, khẽ gật đầu.
Cô không cần nói, chỉ một động tác này thôi cũng đủ làm Triệu Mạc kích động.
Quả nhiên cô vợ nhỏ rất dễ lừa, mềm lòng không biết từ chối, anh nói gì nghe nấy.
Triệu Mạc nằm ngửa ra giường, gọi cô: "Lại đây, nằm lên người anh đi."
Ngô Uyển Uyển tuy xấu hổ nhưng cũng làm theo, ngồi lên eo anh, dưới mông là cơ bụng cứng rắn.
Cô tưởng lại giống lần trước, anh muốn cô "làm" anh như vậy, nào ngờ anh vươn hai tay, bàn tay to giữ chặt eo cô, bất ngờ nhấc bổng cô về phía trước.
"Á!" Ngô Uyển Uyển hét lên, đợi đến khi Triệu Mạc buông tay cô mới phát hiện mình đang ngồi xổm trên mặt Triệu Mạc trong tư thế đi tiểu.
Cô muốn bỏ chạy, nhưng bị Triệu Mạc giữ lại: "Đừng lộn xộn, cứ thế này đi, anh nhìn cho rõ, liếm cho em sướng, nước dâm trong huyệt em sẽ chảy ra nhiều hơn cho anh uống."
"Không muốn đâu... tư thế này mất mặt lắm, đừng như vậy mà Triệu Mạc." Ngô Uyển Uyển giãy giụa không chịu. Mấy lần vặn vẹo thân mình, tiểu huyệt đều cọ qua sống mũi cao thẳng của anh, gây nên một trận run rẩy, mất mặt hơn nữa là, ở tư thế này, mông cô tách ra, lỗ hậu chĩa thẳng vào mặt anh...
Triệu Mạc quyết tâm, giơ tay phát mạnh vào mông cô một cái, tiếng 'bốp' vang lên giòn giã trong căn phòng yên tĩnh.
Ngô Uyển Uyển sững sờ.
Triệu Mạc lại đau lòng vươn tay xoa xoa, thè lưỡi liếm hai mép âm hộ của cô: "Bảo bối ngoan, em phối hợp với anh lần này đi, một tuần tới anh không được chạm vào em rồi, anh sẽ buồn chết mất. Tối nay em cho anh sướng một chút được không?"
Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng, anh cứ nhất định phải sướng kiểu này sao...
Triệu Mạc dùng hành động thực tế nói cho cô biết, anh cứ nhất định phải thế đấy.
Anh hất cằm, há miệng, cái lưỡi dày rộng vươn ra là liếm được tiểu huyệt ngon lành. Anh đắc ý dùng đầu lưỡi trêu chọc âm hộ, âm hộ vốn nhạy cảm bị anh liếm đến co rụt, dâm thủy từ từ chảy ra.
Nước vừa chảy ra liền bị anh ghé sát vào uống sạch.
"A ha..." Ngô Uyển Uyển cứ thế dang chân ngồi xổm trên mặt anh, âm hộ không chịu nổi ép ra từng tia dâm dịch, có lúc anh liếm không kịp, cứ thế nhỏ tong tong lên mặt anh.
Triệu Mạc lau dâm thủy trên mặt, cười nói: "Bảo bối, em chảy nhiều quá, anh ăn không kịp rồi."
Cả khuôn mặt Ngô Uyển Uyển đỏ lựng, mày nhíu lại, nước mắt trong hốc mắt dường như sắp trào ra: "Anh chỉ biết bắt nạt em thôi."
Bạn thấy sao?