Chương 7: Chương 7 - Để anh dạy em làm vợ chồng như thế nào

Triệu Mạc khựng lại, liếc nhìn cô một cái rồi lại cúi đầu tiếp tục dọn giường: "Giường nhỏ quá, tôi ngủ dưới đất là được rồi."

"Cùng ngủ đi, chịu khó chen chúc một chút... chắc chắn là chen được mà." Ngô Uyển Uyển ngồi bên mép giường, e thẹn cúi đầu. Dưới ánh đèn vàng vọt mờ ảo, khuôn mặt ấy càng thêm xinh đẹp động lòng người.

Cô cúi thấp đầu, dáng vẻ hệt như nàng dâu mới vào động phòng, thẹn thùng không dám nhìn tân lang.

Triệu Mạc nhìn bộ dạng e lệ của cô, yết hầu khẽ trượt lên xuống, anh xoay người đi tắt đèn.

Ánh trăng bàng bạc từ cửa sổ chiếu vào, phủ lên căn phòng một bầu không khí đầy ám muội.

Ngô Uyển Uyển nằm sát vào phía trong, mặt quay vào tường, người dán chặt vào vách. Sau lưng, một thân hình rộng lớn nằm xuống bên cạnh cô, cơ thể nóng hừng hực áp sát vào người cô, hơi thở ấm nóng phả vào sau gáy...

Ngô Uyển Uyển muốn tránh cũng không tránh nổi, đành phải ép mình dán chặt hơn vào tường, mặt cô sắp dính cả lên vách tường lạnh lẽo. Thế nhưng cô cứ nhích về trước một phân, Triệu Mạc liền áp sát theo một phân, cả người anh dán chặt lên lưng cô.

Phía sau, hơi thở phả ra ngày càng nóng bỏng hơn...

"Anh có thể gọi em là Uyển Uyển không?" Triệu Mạc ở phía sau trầm giọng hỏi.

"Được... Anh có thể dịch ra ngoài một chút không, hơi chật." Ngô Uyển Uyển cúi đầu, giọng nói lí nhí nghèn nghẹn.

"Anh sợ em lạnh." Tay Triệu Mạc đặt lên eo cô. Eo cô thật sự rất nhỏ... cảm giác như anh chỉ cần dùng một tay là có thể bóp gãy, giống hệt như lời thím Năm nói...

Bàn tay Triệu Mạc vuốt ve ám muội nơi eo cô, nắn bóp vòng eo ấy, cái sau lại mạnh tay hơn cái trước.

"Đau..." Ngô Uyển Uyển vặn người giãy giụa, bàn tay nhỏ bé mềm mại cố gỡ bàn tay to lớn của hắn ra nhưng làm sao mà gỡ nổi. Trong lúc giãy giụa, Triệu Mạc đã lật người đè lên thân thể cô.

Thân hình người đàn ông như một con gấu lớn đè lên người cô, cảm giác áp bức bất ngờ ập đến khiến cô ngẩn người. Nương theo ánh trăng nhìn đường nét khuôn mặt ngăm đen của anh, tim Ngô Uyển Uyển đập thình thịch vì sợ hãi.

Triệu Mạc thở hổn hển, cố đè nén sự xao động rạo rực trong cơ thể, nhưng ôn hương nhuyễn ngọc ngay trong lòng, có mấy ai mà nhịn cho nổi. Yết hầu anh chuyển động, giọng nói khàn khàn trầm thấp vang lên: "Uyển Uyển, anh có thể hôn em không?"

Anh đang trưng cầu ý kiến của cô.

"Không được!" Ngô Uyển Uyển có chút sợ hãi, đôi mắt lanh lợi ngập nước.

"Tại sao lại không được? Em không phải đã chịu làm vợ anh rồi sao? Hôn vợ mình không phải là chuyện đạo lý hiển nhiên à?"

Ngô Uyển Uyển vừa giận vừa thẹn nhìn hắn: "Làm vợ chồng chẳng phải chỉ cần nằm chung một giường là được rồi sao? Tại sao còn muốn hôn em?"

Nói cho cùng cô cũng mới mười tám tuổi, từ nhỏ không có cha, một tay mẹ nuôi nấng khôn lớn, được chiều chuộng trong nhà nên đối với chuyện nam nữ cô hoàn toàn mù tịt.

Cô cứ cho rằng vợ chồng chính là ngủ chung trên một chiếc giường là xong.

Lúc này Triệu Mạc mới biết cô vợ nhỏ của mình là một cô bé cái gì cũng không hiểu. Anh lớn hơn cô vài tuổi, mấy loại tranh ảnh sách báo kia cũng không phải chưa từng xem qua, nhìn Ngô Uyển Uyển chưa từng được khai sáng chuyện này, nhất thời anh không biết phải giải thích với cô thế nào.

"Để anh dạy em, làm vợ chồng là thế nào." Triệu Mạc cúi người, đôi môi phủ lên chiếc miệng nhỏ như quả anh đào của cô. Nhân lúc cô còn chưa kịp phản ứng, anh cạy mở hàm răng trắng ngà, đưa chiếc lưỡi to rộng vào trong khoang miệng cô, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô mà mút mát.

Cô thơm quá... ngay cả trong miệng cũng ngọt ngào đến thế. Triệu Mạc lần đầu tiên chạm vào phụ nữ suýt chút nữa thì không kìm chế nổi, anh cuốn lấy lưỡi cô kéo sang miệng mình, ra sức mút mạnh, giống như muốn nuốt trọn cô vào bụng.

Ngô Uyển Uyển muốn đẩy anh ra, nhưng bất lực vì anh quá tráng kiện, cô không thể lay chuyển dù chỉ một phân.

Cô có chút tò mò rốt cuộc làm vợ chồng là thế nào, tại sao anh hôn mình, mà thân thể mình lại cảm thấy ngứa ngáy...

Nơi đi tiểu giữa hai chân bắt đầu có cảm giác buồn buồn, nhưng lại không giống như muốn đi vệ sinh, cứ ngứa ngáy khó chịu...

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...