Chương 73: Chương 73 - Bị làm đến khóc

"Uyển Uyển, em đẹp quá, lúc bị làm cũng đẹp, đẹp như vậy thì phải bị anh làm cả đời rồi." Triệu Mạc vừa làm tình vừa nói lời dâm tục.

Ngô Uyển Uyển hận không thể tự làm mình điếc để không phải nghe mấy lời đó.

Cũng không biết anh đã giày vò bao lâu, rốt cuộc anh càng đâm càng nhanh, tiểu huyệt của cô cũng càng lúc càng ngứa. Đúng lúc nước sôi lửa bỏng, anh lại bất ngờ rút côn thịt ra, dùng một tay đâm vào trong huyệt thay thế côn thịt tiếp tục đâm thọc nhanh chóng, bàn tay to còn lại nắm lấy cây gậy lớn của mình, tuốt lộng lên xuống liên hồi.

Gậy lớn chĩa thẳng vào mặt cô, dưới sự tuốt lộng của anh, từng tia tinh dịch đặc sệt bắn mạnh ra, phun hết lên mặt cô. Mà tiểu huyệt của cô dưới sự móc ngoáy của ngón tay anh, cũng run rẩy đạt cao trào.

"A a a..." Ngô Uyển Uyển hét lên, tinh dịch bắn đầy mặt, thậm chí bắn cả vào trong miệng cô. Cô lắc đầu muốn né tránh, nhưng vẫn bị bắn đầy mặt đầy miệng.

Tinh dịch của anh đặc quánh, lượng nhiều khủng khiếp, lần này bắn phải mất đến nửa phút, từng tia từng tia, cho đến khi không bắn ra được nữa mới thôi. Mặt cô, miệng cô, thậm chí trước ngực cô đều dính đầy tinh dịch của anh.

Ngô Uyển Uyển bị làm đến phát khóc, nước mắt trào ra, thân thể run rẩy, bủn rủn vô lực, hai tay buông thõng hai bên đầu, dáng vẻ như bị làm đến thấu.

Triệu Mạc cuối cùng cũng thỏa mãn, thú tính được giải tỏa, anh thở dài một hơi đầy khoan khoái, rồi gom hết chỗ tinh dịch bên khóe miệng cô nhét vào trong miệng cô, ánh mắt tối sầm: "Nuốt xuống!"

Ngô Uyển Uyển nghe lời anh, yết hầu chuyển động, nuốt hết chỗ tinh dịch trong miệng xuống, đôi mắt đẫm lệ đầy tủi thân nhìn thẳng vào anh.

Vừa chạm phải ánh mắt đó, Triệu Mạc liền thấy tê dại cả người, vội lấy khăn lau tinh dịch trên mặt cô: "Uyển Uyển, em đã nói là không giận mà."

Vừa mới phát tiết xong anh đã phải nhận sai.

Ngô Uyển Uyển không nói gì, giật lấy khăn tự lau, xem ra là giận thật rồi.

Triệu Mạc lấy một cái khăn khác giúp cô lau ngực, cặp vú to cứ lắc lư trước mắt làm anh hoa cả mắt, anh cúi đầu ngậm lấy, ăn hai miếng: "Uyển Uyển, em quyến rũ quá, anh yêu em chết mất, anh không nhịn được..."

Mỗi lần nhìn thấy dáng vẻ nhỏ bé của cô, anh lại có xúc động muốn đè cô ra mà làm. Thật ra anh đã gặp cô từ rất lâu rồi, chỉ là cô quên mất thôi. Lúc đó cô còn nhỏ, nhưng ngay từ cái nhìn đầu tiên anh đã có ý định muốn cô làm vợ mình.

Muốn ngày ngày đè cô ra làm, ngày nào cũng làm cho cô không xuống được giường. Từ đó về sau, đối tượng trong những giấc mộng xuân của anh đều là cô, tinh dịch mộng tinh bắn ra cũng đều là vì cô.

Ngô Uyển Uyển vẫn không nói gì, Triệu Mạc thở dài. Cái giá phải trả cho một lần phóng túng quá lớn, chọc vợ giận rồi. Chắc cô phải giận hai ngày mất, đợi lúc anh về sẽ mua nhiều đồ tốt cho cô bù đắp vậy. Nghe nói đồ trên thành phố rất thời thượng, mới lạ, đến lúc đó anh sẽ mua nhiều một chút mang về cho cô.

Triệu Mạc giúp cô lau sạch sẽ, tắt đèn lên giường đi ngủ. Vừa mới nằm ngửa xuống, Ngô Uyển Uyển nằm bên cạnh đã ôm chầm lấy anh, giọng nói còn vương chút nức nở: "Anh phải về sớm đấy, em đợi anh."

Trái tim Triệu Mạc lập tức được lấp đầy, chua xót đến căng trướng, anh ồm ồm đáp một tiếng, bờ vai vững chãi ôm trọn cô vào lòng, hai người cứ thế ôm nhau ngủ thiếp đi.

Sáng sớm hôm sau Ngô Uyển Uyển dậy tiễn anh, vừa chuẩn bị hành lý vừa chuẩn bị đồ ăn, sợ anh ở bên ngoài bị đói.

Triệu Mạc dở khóc dở cười. Dù anh bảo bên ngoài cũng có thể mua đồ ăn, nhưng cô vẫn không yên tâm, lúc thì lo anh không đủ tiền, lúc lại lo anh không nỡ tiêu, đến gói điểm tâm anh mua cho cô cô cũng bắt anh mang theo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...