Nghĩ đến lúc anh ở nhà, cô chỉ ho một tiếng anh đã rót nước cho cô uống, còn sắc thuốc cho cô. Biết cô sợ bóng tối, buổi tối cô đi vệ sinh anh đều đứng ngoài sân đợi.
Chưa bao giờ anh để cô phải đối mặt với nỗi sợ hãi một mình.
Nhưng mấy ngày nay, cô chỉ có một mình canh giữ cái sân vắng vẻ này.
Muốn viết thư cho anh nhưng không biết gửi đi đâu, muốn ra tiệm tạp hóa gọi điện thoại nhưng không biết gọi số nào.
Cứ thế mà chịu đựng, chịu đựng đến ngày thứ sáu. Sáng sớm cô đã nấu cám heo, dọn dẹp nhà cửa, giặt quần áo. Cô ở nhà một mình, sân vườn sạch sẽ, nhà cửa gọn gàng, bếp núc mấy ngày nay cũng không đỏ lửa.
Cô cảm thấy hiu quạnh quá chừng, đang định sang nhà mẹ học may vá, sắp vào cuối thu rồi, cô muốn học may áo bông cho Triệu Mạc mặc.
Vừa bước ra khỏi cổng lớn, cô liền thấy một bóng người từ xa đang vội vã đi tới.
Vì nhà họ nằm ngay dưới chân núi, ngoài mùa xuân và mùa hè ra rất ít người lên núi, cô mang theo hy vọng nhìn về phía đó. Khi bóng người kia dần dần rõ nét, cô mới xác định đó chính là Triệu Mạc.
Trong lòng cô reo hò nhảy múa, nở nụ cười đầu tiên sau mấy ngày xa cách, vẫy tay rối rít với anh.
Triệu Mạc đằng xa nhìn thấy, cũng vẫy tay lại, từ đi bộ chuyển sang chạy.
Ngô Uyển Uyển chạy ra đón anh, chưa được mấy bước, Triệu Mạc đã đến trước mặt cô. Trên lưng anh còn vác một cái bao tải, căng phồng không biết đựng cái gì.
Nhưng cô chẳng bận tâm trong bao tải có gì, đôi mắt cứ dán chặt vào mặt anh. Hình như anh gầy đi rồi, râu cũng không cạo, mọc dài ra cả khúc, sao hình như còn đen đi nữa thế này?
"Uyển Uyển..." Nhìn thấy người vợ ngày nhớ đêm mong đang đứng ngay trước mắt, lồng ngực Triệu Mạc căng trướng, như thể chỗ trống rỗng kia đã được lấp đầy.
"Về là tốt rồi." Ngô Uyển Uyển cố nén nước mắt, cuối cùng nỗi nhớ nhung mấy ngày nay cũng được khỏa lấp.
Dưới ánh mắt tha thiết của cô, Triệu Mạc vứt cái bao tải xuống, ôm chầm lấy cô, cúi đầu hôn ngấu nghiến.
Đôi môi anh gấp gáp tìm kiếm bờ môi nhỏ bé của cô, vừa chạm vào liền không chờ nổi vươn lưỡi chui tọt vào trong miệng cô, ăn lấy mật ngọt trong miệng cô, mút mát điên cuồng, đôi bàn tay to không yên phận sờ soạng khắp người cô.
Râu ria lởm chởm của anh cọ vào làm cô khó chịu, cô muốn trốn, lại bị anh giữ chặt trong lòng. Tay anh tìm đến hai bầu vú mềm mại trước ngực cô, tùy ý xoa nắn.
"Ưm..." Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra: "Đừng làm thế, vào nhà đi anh."
"Uyển Uyển, cho anh ăn vú một miếng đi, anh nhớ vú em chết mất." Triệu Mạc hai tay bóp lấy cặp vú to của cô, khẩn khoản cầu xin.
Anh đi mấy ngày nay, đêm nào cũng mơ thấy cô vợ nhỏ, trong mơ anh đè cô ra ra vào điên cuồng, tỉnh dậy côn thịt cửng lên cao ngất ngưởng, ngày nào cũng bị mấy gã đàn ông kia trêu chọc.
"Không được, vào nhà rồi tính." Đây là ngay cổng lớn đấy, Ngô Uyển Uyển xoay người định đi vào, bị Triệu Mạc kéo lại, ấn mạnh lên cánh cổng gỗ.
"Không được, nhớ chết đi được, cho anh ăn hai miếng đã rồi tính." Anh cúi đầu xé mở áo cô, vén áo lót lên. Cô vẫn như mọi khi không mặc áo ngực, thế cũng tốt, ăn cho tiện.
Đã một tuần không gặp cặp vú to này rồi, anh nhìn mà nóng mắt, cúi đầu ngậm lấy, cái miệng rộng mút mát trên bầu vú cô, mút đến mức người cô mềm nhũn, dựa vào cánh cổng, hai tay ôm lấy đầu anh, ưỡn ngực cao hơn về phía trước.
Triệu Mạc càng ăn càng nghiền, cặp vú mềm mại này anh ăn bao nhiêu cũng không đủ. Mới ăn mấy miếng, côn thịt anh đã cứng ngắc.
Cây gậy lớn cọ vào tâm đùi cô, nói cho cô biết bây giờ anh muốn "làm" cô đến nhường nào.
Ngô Uyển Uyển dùng chút lý trí còn sót lại đẩy anh: "Vào trong, về nhà rồi nói."
"Không được, anh không đợi được nữa rồi." Nói xong, Triệu Mạc liền cởi quần cô ra.
"Triệu Mạc! Anh điên rồi!" Ngô Uyển Uyển không ngờ anh to gan đến thế: "Đây là ngay cổng lớn đấy!"
Bạn thấy sao?