Chương 78: Chương 78 - Uyển Uyển, anh cưới em nhé

Bàn tay thô ráp đầy vết chai của Triệu Mạc vuốt ve lung tung trên làn da non mịn của cô, khi chạm vào bụng dưới hơi nhô lên, mắt anh đỏ hoe: "Em đã thích ông xã làm như vậy, tối nay ông xã làm chết em luôn được không?"

Ngô Uyển Uyển lắc đầu.

"Trong này chứa đầy tinh dịch của ông xã rồi, lát nữa ông xã sẽ bắn đầy vào trong, cho em mang cả bụng đầy hạt giống đi ngủ." Bàn tay to của anh đặt lên bụng nhỏ căng tròn của cô, ấn nhẹ một cái.

"Ưm... đừng ấn, đau lắm." Tử cung chứa tinh dịch của anh đã chẳng dễ dàng gì, bị anh ấn như vậy, tử cung chua xót, cổ tử cung sắp không giữ được nữa, khẽ buông lỏng, có chất lỏng chảy qua âm đạo, trào ra ngoài.

"Uyển Uyển, anh đi mấy ngày nay em có nhớ anh không?"

"Chẳng phải anh hỏi rồi sao?" Nãy giờ anh hỏi mấy lần rồi.

"Anh hỏi rồi à?" Sao anh không nhớ nhỉ? Dù sao thì anh cứ muốn nghe từ miệng cô vợ nhỏ nói nhớ mình hết lần này đến lần khác.

"Anh hỏi rồi." Ngô Uyển Uyển trả lời.

"Vậy em nói lại lần nữa đi." Nói rồi, anh đè lên người cô, vác chân cô lên, eo hất một cái, gậy lớn lại đâm vào.

"Ưm..." Có sự bôi trơn và nong rộng của hai lần trước, tiểu huyệt của cô dễ dàng nuốt trọn gậy lớn của anh, giọng cô ngọt ngào nũng nịu: "Em nhớ anh, ông xã."

Đúng là chết người mà! Giọng nói của cô đối với anh chính là liều thuốc kích dục tốt nhất, làm mạch máu toàn thân anh đều căng phồng.

Triệu Mạc bóp cái eo thon nhỏ của cô, đại khai đại hợp mà đâm thọc.

"Ưm... a... chậm thôi, chậm thôi, sắp bị anh làm chết rồi." Ngô Uyển Uyển bị anh đâm đến rên rỉ liên hồi. Anh lấy đâu ra nhiều sức thế, chưa vào đến cửa nhà đã đè cô ra cổng làm hai hiệp, vào đây lại đè cô ra làm tiếp.

Chẳng lẽ ở bên ngoài mấy ngày nay không mệt sao?

Triệu Mạc nhớ cô quá chừng, đè cô ra làm bất chấp tất cả.

Uyển Uyển đã một tuần không bị gậy lớn của anh thăm rồi, tiểu huyệt vừa chặt vừa nhạy cảm, bị anh làm như vậy, cả người mềm nhũn ra, chỉ biết rên rỉ.

Triệu Mạc cúi đầu hùng hục ra vào, thỏa mãn bản thân một cách triệt để! Sáu ngày không gặp, anh nhớ cô đến mức ăn không ngon, kiếm tiền cũng thấy vô nghĩa!

Cả đời này anh coi như trồng cây si trong tay cô rồi.

"A..." Ngô Uyển Uyển run rẩy, lại một lần nữa bị anh đưa lên đỉnh.

Triệu Mạc đâm mạnh mấy cái, quy đầu húc mở cổ tử cung, bắn hết tinh dịch vào tử cung nhỏ bé của cô.

Bụng dưới lại trướng lên một chút, trông y hệt như đang mang thai ba tháng.

Triệu Mạc mãn nguyện rồi, nằm xuống giường, ôm cô vào lòng. Cảm giác yên bình này còn tuyệt vời hơn kiếm được bao nhiêu tiền.

"Uyển Uyển, anh nhớ em chết mất, ở bên ngoài đêm nào anh cũng mơ thấy em." Triệu Mạc ôm eo mềm của cô, kể lể nỗi nhớ nhung.

Ngô Uyển Uyển buồn ngủ díu cả mắt, bị anh giày vò đến hết hơi, ậm ừ cho có lệ.

Triệu Mạc cũng chẳng bận tâm thái độ qua loa của cô, cứ thao thao bất tuyệt kể chuyện mấy ngày nay ở bên ngoài, nói về sự thay đổi của thành phố lớn, thôn làng này của họ không thể nào so bì được.

Còn nói sau này sẽ đưa Uyển Uyển đến thành phố như vậy sống, con cái có thể được hưởng nền giáo dục tốt.

Ngô Uyển Uyển nghe như vịt nghe sấm, cô chưa từng đi ra ngoài, không biết bên ngoài thay đổi long trời lở đất thế nào, chỉ muốn giữ gìn cái tổ ấm nhỏ của mình, sống tốt những ngày tháng của mình.

Chỉ cần có Triệu Mạc ở bên cạnh, thì ngày nào cũng là ngày tốt lành.

"Đợi lứa heo này bán xong, kiếm được tiền, cũng vừa hay đến cuối năm rồi. Uyển Uyển, anh cưới em nhé."

Triệu Mạc bất chợt nói một câu, làm Ngô Uyển Uyển đang mơ màng ngủ bừng tỉnh.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...