Ngô Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn anh: "Anh nói cái gì?"
"Anh bảo cưới em đấy đồ ngốc ạ."
"Chẳng phải anh đã cưới em rồi sao?"
"Cái này không tính. Đón em về nhà anh, không làm cỗ bàn cũng không đăng ký kết hôn, không thể để em tủi thân đi theo anh cả đời như vậy được. Lần này buôn heo kiếm được chút đỉnh, tiền đủ để làm tiệc cưới em rồi. Chỉ là em còn nhỏ quá, chưa đăng ký kết hôn được, đợi đến lúc đăng ký được anh sẽ đưa em lên huyện, mua cho em một căn nhà để ở." Triệu Mạc vẽ ra viễn cảnh cuộc sống tươi đẹp của hai người.
Cuộc sống này là điều trước đây Ngô Uyển Uyển chưa từng dám nghĩ tới.
Cô nhất thời không dám mong cầu nhiều đến thế: "Em, em không cần... em chỉ cần sống với anh là được, không cần mấy thứ phù phiếm đó đâu."
"Ngốc ạ, mấy cái này là thứ bắt buộc phải có khi cưới vợ, sính lễ cũng không thể thiếu. Sau này có con còn phải đón mẹ sang giúp chăm sóc, cái nhà bé tẹo này không đủ ở. Anh nói nhỏ cho em biết nhé, đời cụ cố anh từng làm tiệm cầm đồ, sau này không làm nữa, bố anh để lại cho anh hai thỏi vàng, ở ngay trong cái rương gỗ đựng tiền ấy, để dưới đáy cùng."
Triệu Mạc coi như đã khai hết gia sản của mình ra rồi.
Thật ra lần này anh đi một tuần cũng là đánh cược, anh sợ gã Lý Phụng Đức kia lại đến, đưa cô đi mất, anh sẽ không còn vợ nữa. Nhưng trong lòng anh hiểu rõ, mình là gã thô kệch, không cho cô được cuộc sống cô mong muốn.
Anh nhận ra cô có ý với Lý Phụng Đức.
Nhưng không ngờ cô vẫn ở nhà đợi anh, nhìn thấy anh lại vẫy tay vui vẻ đến thế, anh mới chắc chắn cô đã hoàn toàn thuộc về anh rồi.
Ngô Uyển Uyển nằm trong lòng anh, nghiêng người đối diện với anh, tay đặt lên lồng ngực rắn chắc, im lặng nghe anh nói.
"Lần này anh đi xem trại heo của người ta, mới phát hiện trại heo của họ xây to thật, nuôi heo quy mô lớn, phân heo có thể ủ làm phân bón bán đi. Đợi sau vụ thu hoạch đi thu mua lương thực và thân cây ngô, nghiền nát ra cho heo ăn có thể giảm chi phí, quy mô của họ vừa lớn vừa quy chuẩn."
"Anh cũng muốn làm thế à?" Ngô Uyển Uyển hỏi.
Triệu Mạc khựng lại, trong lòng anh đúng là có suy nghĩ này, nhưng quy mô đó lớn, vốn đầu tư cũng nhiều, e là phải động đến hai thỏi vàng kia, anh không nắm chắc trăm phần trăm: "Uyển Uyển, em có ủng hộ anh không?"
"Có chứ, anh đã ra ngoài học hỏi trại heo của người ta rồi, không đến nỗi cái gì cũng không biết. Nếu bí quá thì đi hỏi người ta tiếp, kiểu gì cũng làm được thôi."
Lòng Triệu Mạc ấm áp, cứ tưởng cô sẽ không ủng hộ, dù sao đây cũng là chuyện mạo hiểm, không ngờ cô lại tin tưởng anh như vậy, ủng hộ anh vô điều kiện.
Trong mắt cô, anh cao lớn đến lạ thường, sự tin tưởng tuyệt đối của cô khiến anh tràn đầy tự tin.
"Được, đợi cưới em xong, sắp xếp cho em ổn thỏa, anh sẽ làm một trận lớn. Uyển Uyển, anh nhất định sẽ cho em cuộc sống tốt nhất."
"Có anh ở bên cạnh em chính là cuộc sống tốt nhất rồi." Ngô Uyển Uyển rúc vào người anh, cả thân hình nhỏ bé lọt thỏm trong lòng anh.
Cô không cần những thứ phù phiếm, chỉ cần người đàn ông này ở bên cạnh, yên ổn cùng cô sống hết một đời.
Anh đi mấy ngày nay cô mới nhận ra, cô thực sự không thể sống thiếu anh, anh đi rồi, hồn vía cô cũng đi theo mất.
Cô nghĩ, trên đời này ngoài mẹ ra, chỉ có anh mới khiến cô bận lòng đến thế.
Triệu Mạc mãn nguyện, ôm lấy thân thể mềm mại của cô chìm vào giấc ngủ sâu. Hôm sau, anh vẫn dậy sớm như mọi khi, nấu cám heo, cho heo ăn, mang cái bao tải tối qua chưa kịp mở vào trong nhà, tự mình đi nấu cơm.
Trời cũng bắt đầu trở lạnh rồi, anh định làm chút thịt hun khói lạp xưởng, nghĩ đến món cô thích ăn. Nhà mình bán thịt heo thì không thiếu thịt, nhưng đồ ướp gia vị ăn sẽ ngon hơn, lại dễ bảo quản.
Bạn thấy sao?