Chương 8: Chương 8 - Của em thật mềm

Một nụ hôn triền miên kéo dài, Triệu Mạc luyến tiếc buông ra. Đôi mắt anh nhìn cô lúc này đã đỏ ngầu, tựa như một con gấu đen hung hãn đầy tính tấn công.

Ngô Uyển Uyển bị anh hôn đến sưng cả miệng, cô cắn môi nhìn hắn, lí nhí hỏi: "Như vậy là được rồi hả?"

Ánh mắt cô đong đầy nét ngây thơ thuần khiết, nhưng dáng vẻ nằm dưới thân anh lúc này lại câu dẫn người ta chết đi được.

Triệu Mạc vươn tay giật phăng chiếc áo khoác trên người cô, để lộ chiếc áo yếm hoa bên trong. Anh đẩy mạnh áo yếm lên, đôi gò bồng đảo trắng ngần như bánh bao vừa hấp nẩy ra, run rẩy ngay trước mắt anh.

Triệu Mạc thở hổn hển, vươn tay chạm vào bầu ngực cô, dùng sức nắn bóp vài cái. Làn da non mềm tan ra trong lòng bàn tay anh, cọ xát vào lớp vết chai sần thô ráp, anh thật lòng cảm thán: "Uyển Uyển, vú em mềm thật đấy..."

"Ưm... anh bóp đau em..." Lần đầu tiên bị đối xử thô bạo thế này, Ngô Uyển Uyển có cảm giác không nói nên lời. Ngực đau thì có đau, nhưng sau cơn đau lại là cảm giác tê dại sướng rơn chưa từng có, sướng đến mức cô... lại muốn anh nắn bóp thêm chút nữa.

Triệu Mạc nhìn đôi thỏ trắng đang phập phồng kia, cúi đầu ngậm lấy đầu nhũ hoa hồng hào vào trong miệng. Mùi hương cơ thể đặc trưng của thiếu nữ tràn ngập khoang mũi hắn, đầu vú mềm mại trong miệng cũng dần trở nên cứng rắn. Anh há to miệng, nuốt trọn cả bầu ngực cô vào trong, ra sức mút mạnh như đứa trẻ đang bú sữa mẹ, dường như muốn hút cả sữa từ trong ngực cô ra thật.

"A... nhẹ một chút..." Ngô Uyển Uyển lần đầu tiên bị giày vò như vậy, cả người mềm nhũn ra, trước ngực vừa tê vừa dại, bên dưới không hiểu sao lại ướt át. Cô tưởng mình tè dầm, vô cùng xấu hổ: "Em... em muốn đi vệ sinh."

Lúc này Triệu Mạc mới luyến tiếc dời miệng khỏi bầu ngực cô, thở hồng hộc nói: "Ra nhà xí ngoài sân lạnh lắm, để anh lấy cái bô cho em đi trong nhà."

"Em không chịu... em muốn ra sân." Ngô Uyển Uyển sao dám đi vệ sinh ngay trước mặt anh chứ. Cô vừa định ngồi dậy thì chiếc quần bên dưới đã bị Triệu Mạc lột xuống.

"Á... anh đừng nhìn." Cô sợ Triệu Mạc phát hiện mình lớn thế này rồi còn tè ra quần.

Triệu Mạc nhân cơ hội sờ vào giữa hai chân cô một cái, chạm phải một mảng ướt át. Anh đưa lên mũi ngửi thử, cười nói: "Em tưởng là em tè dầm hả?"

"Không phải sao?" Ngô Uyển Uyển tò mò nhìn anh, cô chẳng biết mình bị làm sao nữa.

Dáng vẻ vừa ngây thơ vừa gợi tình này câu dẫn Triệu Mạc khiến đũng quần anh sắp nổ tung. Anh lột sạch đồ của mình, đè lại lên người cô, bàn tay đầy vết chai sạn ma sát giữa hai chân cô: "Cái này gọi là dâm thủy, chỉ khi nào lên giường với chồng mới chảy ra thôi."

Ngô Uyển Uyển đỏ bừng mặt, hóa ra là cô hiểu lầm.

"Uyển Uyển, gọi anh là ông xã đi được không?" Triệu Mạc ghé sát vành tai cô, giọng nói đầy ám muội và mê hoặc.

Uyển Uyển có chút xấu hổ, nhưng nghĩ đến việc sau này đã là người của anh, sống cùng anh, hôm nay không gọi thì sau này cũng phải gọi, bèn cất giọng mềm mại gọi một tiếng: "Ông xã..."

Tiếng gọi khiến máu huyết toàn thân Triệu Mạc sôi sục. Anh kéo bàn tay mềm mại không xương của cô nhét vào đũng quần mình: "Bảo bối, mau sờ giúp ông xã một cái, côn thịt lớn của ông xã sắp nổ tung rồi."

Ngô Uyển Uyển vừa chạm vào đã cảm giác như sờ phải một cây gậy cứng ngắc nóng hổi, vội vàng rút tay về: "Sao anh lại giấu cây gậy nóng trong người thế?"

"Cô bé ngốc, đây không phải cây gậy nóng, đây là côn thịt lớn của chồng em đấy. Mau sờ cho chồng em một cái đi, nó trướng đến sắp nổ rồi đây." Triệu Mạc vừa dỗ dành vừa lừa gạt, kéo tay cô sờ về phía phần thân của mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...