Chương 81: Chương 81 - Mua ti vi

Mái tóc đen dài luôn được tết gọn gàng của cô bị anh gỡ ra, dùng chiếc bờm tóc kẻ sọc màu xanh lục cài ngược ra sau, để lộ vầng trán cao và khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú.

Triệu Mạc nhìn vợ mình xinh đẹp như vậy, trái tim cũng lâng lâng bay bổng. Vợ anh đẹp thật, là do anh chiều chuộng mà ra.

Hai người tay trong tay sang nhà mẹ Ngô, Triệu Mạc cũng mang theo chút gạo mới và đồ ăn sang biếu.

Mẹ Ngô thấy Triệu Mạc về cũng vui mừng khôn xiết, con gái bà mấy hôm nay tương tư thế nào bà đều nhìn thấy cả, giờ thì tốt rồi, con rể đã về.

Triệu Mạc xắn tay dọn dẹp nhà cửa một lượt, rồi bàn chuyện bán lương thực. Anh tính giữ lại hạt giống, còn bao nhiêu lương thực đem bán hết, tiền bán được dùng để mua gạo ngon về ăn.

Nhà Triệu Mạc làm nghề giết mổ, chắc chắn không thiếu thịt thà. Nhà anh cũng có vườn rau, trồng rất nhiều cải trắng củ cải, đều cất hết xuống hầm rồi, mùa đông không sợ thiếu rau, vừa hay giờ bán lương thực đang được giá.

Mẹ Ngô vốn định tích trữ lương thực phòng khi có chuyện bất trắc còn có cái cho Ngô Uyển Uyển nương thân, nhưng giờ bà không cần lo lắng những chuyện này nữa. Con rể là người thật thà, giao chuyện bán lương thực cho anh bà cũng không cần bận tâm.

Triệu Mạc nấu cơm, còn có sườn cốt lết anh mang từ nhà sang, lại kho thêm thịt, nấu canh sườn, bữa cơm vô cùng thịnh soạn.

Trong bữa cơm, Triệu Mạc đề cập: "Mẹ, con muốn cưới Uyển Uyển."

Mẹ Ngô thoạt tiên sững sờ, liếc nhìn Ngô Uyển Uyển, thấy cô xấu hổ cúi đầu, bà liền hiểu ra, gật đầu: "Được, vậy con chọn ngày lành tháng tốt đi, hôm nào chở mẹ lên huyện may cho Uyển Uyển hai bộ quần áo mới."

"Mấy chuyện này con sẽ lo liệu, mẹ cứ yên tâm. Mẹ cứ nói xem sính lễ và tiền thách cưới thế nào." Triệu Mạc ăn cơm rất nhanh, lau miệng xong ngồi đợi mẹ Ngô lên tiếng.

"Nói lời ngốc nghếch gì thế con, nhà mình chẳng thiếu thứ gì, con xem nhà con thiếu cái gì thì mua về cho hai vợ chồng dùng là được, mẹ già rồi cần gì đâu."

"Mẹ, chuyện nào ra chuyện đó, con chắc chắn sẽ không để Uyển Uyển chịu thiệt thòi. Mẹ nuôi con gái lớn khôn vất vả nhường nào, con sắm sửa chút đồ nội thất mới cho mẹ cũng là lòng hiếu thảo của tụi con. Con bàn với Uyển Uyển rồi, định sửa sang lại nhà cửa cho mẹ, mấy món đồ lớn như tủ quần áo, tủ bếp, bàn ghế giường chiếu đều thay mới hết cho mẹ, mẹ thấy được không ạ?"

Ngô Uyển Uyển kinh ngạc nhìn anh, anh bàn với cô chuyện thay toàn bộ nội thất nhà mẹ lúc nào vậy?

Mẹ Ngô lắc đầu quầy quậy: "Mẹ sống một mình dùng đồ mới làm gì? Hay là thế này, con mua về nhà các con dùng đi, dù sao ai dùng cũng vậy, đỡ tốn tiền."

"Con xem đồ nội thất hết rồi, mẹ đừng từ chối nữa. Thật ra con còn định mua cho Uyển Uyển cái ti vi nữa, để sau này con không có nhà cô ấy đỡ buồn."

"Anh còn định mua ti vi á?" Ngô Uyển Uyển không đồng ý: "Không được không được, mua nội thất cho mẹ là được rồi, tiền mình kiếm đâu có dễ, phải để dành mới được, không thể tiêu hết."

Cô biết chuyến đi này Triệu Mạc kiếm được không ít, nhưng tiêu pha kiểu này thì mấy chốc mà hết sạch.

Anh chịu chi tiền cho mẹ cô thì cô vui, nhưng bản thân hai người phải tiết kiệm chút, làm đám cưới là xong rồi, sao lại còn đòi mua ti vi nữa.

"Uyển Uyển, tiền này vốn là để tiêu mà, lần này kiếm được khá lắm, em không cần lo mấy chuyện này. Anh sợ sau này anh bận rộn em ở nhà một mình buồn, với lại anh thấy người ta bây giờ cưới nhau đều có ti vi cả."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...