Mẹ Ngô nhìn đôi vợ chồng trẻ bàn bạc với nhau mà yên lòng: "Mẹ mặc kệ đấy, hai đứa tự thương lượng với nhau đi. Dù sao thì mẹ cũng không lấy nội thất mới đâu, lấy về cũng chẳng có chỗ kê. Mấy món đồ cũ này mẹ dùng quen rồi, đổi sang cái mới mẹ dùng không quen."
Mẹ Ngô biết rõ Triệu Mạc một mình kiếm tiền vất vả thế nào, tuy giết mổ heo kiếm được nhiều hơn làm ruộng một chút, nhưng đều là tiền mồ hôi nước mắt, sau này anh còn phải nuôi Uyển Uyển, nếu Uyển Uyển sinh con nữa thì một mình anh phải gánh vác cả gia đình.
Ăn cơm xong Ngô Uyển Uyển vẫn không đồng ý mua ti vi, cô vẫn thấy ti vi đắt quá, nhất quyết bảo Triệu Mạc đừng mua.
Triệu Mạc ngoài miệng ậm ừ cho qua chuyện, nhưng trong lòng đã quyết. Nếu thực sự phải xây trại heo, chắc chắn anh sẽ phải chạy ngược chạy xuôi, cô lại hay lo nghĩ, ở nhà một mình chắc chắn sẽ sợ, mua cái ti vi cho cô giải sầu cũng tốt.
Chẳng mấy chốc đã đến cuối năm, nhà nhà đều bắt đầu sắm tết, Triệu Mạc và Uyển Uyển cuối cùng cũng tổ chức đám cưới.
Đừng thấy bình thường Triệu Mạc ít qua lại với ai, nhưng đến ngày cưới anh, hầu như cả thôn đều đến chung vui chúc mừng, đủ thấy cách sống của anh cũng được lòng mọi người.
Triệu Mạc làm mười món mặn, đây là mâm cỗ thịnh soạn chưa từng có ở đám cưới nông thôn.
Tuy Uyển Uyển ngăn cản chuyện mua ti vi, nhưng cuối cùng anh vẫn mua về, cùng với đó là thay mới toàn bộ tủ quần áo, tủ bếp trong nhà. Nhà mẹ Ngô anh cũng sắm sửa thêm vài món đồ nội thất mới, đồ cũ không vứt đi mà chỉ thêm đồ mới vào.
Ngô Uyển Uyển miệng thì kêu đắt, nhưng ánh mắt lại ánh lên niềm vui sướng bất ngờ. Anh còn đưa cô lên tiệm ảnh cưới lớn nhất huyện chụp ảnh cưới, bộ váy cưới trắng tinh khôi càng tôn lên vẻ nhỏ nhắn của cô, chiếc khăn voan trùm đầu ngụ ý cô đã trở thành cô dâu của người ta.
Anh làm một cuốn album ảnh cưới, còn phóng to một tấm ảnh cưới treo lên tường trong nhà.
Đám cưới ở quê theo phong tục phải mặc đồ đỏ, Triệu Mạc thấy áo bông hoa đỏ quê mùa quá, bèn mua cho cô một chiếc váy liền thân bằng voan đỏ, bên ngoài khoác thêm áo khoác dạ đỏ, trông sang trọng hơn hẳn.
Người trong thôn đều được Triệu Mạc dặn trước là Ngô Uyển Uyển da mặt mỏng, không chịu được đùa giỡn, nên trong bữa tiệc, ngoại trừ việc mời cô uống hai ly rượu ra thì cũng chẳng ai dám trêu chọc gì.
Ngược lại lúc tàn tiệc buổi tối, mấy gã đàn ông thân thiết với Triệu Mạc lại túm lấy anh chuốc rượu trêu ghẹo mãi, cuối cùng Triệu Mạc phải dúi cho mỗi người một bao thuốc lá mới yên chuyện.
Triệu Mạc hớn hở vào phòng tân hôn, lần đầu tiên khóa trái cửa lớn lại, sợ đám người kia quay lại phá hỏng đêm động phòng hoa chúc của mình.
Anh múc nước cho Ngô Uyển Uyển rửa mặt rửa chân trước cho đỡ mệt. Mấy ngày nay lôi cô chạy ngược chạy xuôi, nhìn cô gầy đi thấy rõ, xem ra phải mua thêm nhiều đồ ngon tẩm bổ cho cô lại sức mới được.
Ngô Uyển Uyển thực sự mệt lả rồi. Mấy ngày nay đồ đạc chuyển về nhà, tuy Triệu Mạc không cho cô động tay, nhưng cô thấy mình ngồi không cũng kỳ, nên cũng phụ giúp dọn dẹp sắp xếp đồ đạc.
Lại còn cùng mẹ đi lên huyện mua sắm đồ cưới mấy lần, người cô rã rời cả ra.
Rửa mặt xong, Ngô Uyển Uyển ngồi trên chiếc giường mới xoa bóp vai.
Triệu Mạc cố tình chọn cái giường rất to, bằng gỗ thịt, vô cùng chắc chắn... Cô cứ cảm giác anh mua cái giường gỗ thịt này là có ý đồ riêng...
Triệu Mạc vội vàng tắm rửa qua loa rồi chạy vào bóp vai cho cô: "Hai ngày nay em vất vả rồi."
"Em cũng bình thường thôi, chỉ đi mua đồ thôi mà, anh mới vất vả chứ." Ngô Uyển Uyển nắm lấy tay anh: "Để em đấm lưng cho anh nhé."
Mấy ngày nay, việc trong việc ngoài đều một tay anh lo liệu, chuyện cưới xin cũng đều do anh sắp xếp cả, cô chẳng phải bận tâm bao nhiêu, chỉ là sức khỏe cô yếu, không làm được việc nặng.
Bạn thấy sao?