Chương 83: Chương 83 - Dạy cô tự sờ hạt đậu

"Không cần em đấm đâu, anh da dày thịt béo em đấm không lại đâu." Triệu Mạc xoa bóp vai cho cô, giúp cô thư giãn.

Ngô Uyển Uyển không tin: "Làm gì có chuyện đó? Anh đâu phải tường đồng vách sắt, để em đấm cho." Ngô Uyển Uyển ngồi trên giường, bảo Triệu Mạc ngồi xuống mép giường, đôi bàn tay nhỏ nhắn mềm mại bóp lên vai anh. Hơi nhột, lực tay cô chẳng xi nhê gì so với khối cơ bắp cuồn cuộn của anh.

Ngô Uyển Uyển không ngờ thịt anh cứng như đá thế, nghiến răng bóp thêm hai cái, mới thấy thịt hơi lún xuống một tí.

"Sao người anh cứng thế." Ngô Uyển Uyển cảm thấy tay mình mỏi nhừ.

"Sao em biết anh cứng rồi?" Triệu Mạc đã sớm bị đôi bàn tay nhỏ bé này trêu chọc đến không chịu nổi, xoay người nắm lấy hai tay cô kéo cô vào lòng: "Em sờ thử xem, có phải cứng lắm không?"

"Anh làm gì thế? Đồ lưu manh." Ngô Uyển Uyển bị anh kéo tay ấn vào đũng quần, mặt đỏ bừng lên.

"Sao cưới em rồi vẫn bị gọi là lưu manh thế?" Triệu Mạc không hiểu nổi, trước kia mắng anh lưu manh thì thôi, giờ là vợ chồng hợp pháp rồi vẫn mắng anh lưu manh? Chẳng lẽ anh không thoát khỏi cái danh lưu manh này được à?

"Anh chính là lưu manh, có cưới em hay không vẫn là lưu manh."

"Được, vậy anh sẽ giở trò lưu manh với em cả đời." Triệu Mạc ôm eo cô nhấc bổng lên, đè xuống chiếc giường mới.

"A..." Ngô Uyển Uyển hét lên. Đệm trên giường mới êm quá, bị Triệu Mạc ném xuống cô lún sâu vào trong đệm, đang quen nằm giường cứng, đột nhiên nằm giường mềm làm cô giật cả mình.

"Giường này thế nào? Đủ cho hai đứa mình lăn lộn, làm em kiểu gì cũng không sợ rơi xuống đất. Đêm nay là đêm tân hôn của chúng ta, phải nhanh lên thôi." Triệu Mạc quỳ giữa hai chân cô, bắt đầu cởi quần áo mình.

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt nói: "Tân hôn cái gì chứ? Chẳng phải đã ở với anh từ lâu rồi sao."

"Cái đó khác, đêm tân hôn là đêm tân hôn. Hơn nữa, cái huyệt nhỏ của em lần nào cũng chặt như lần đầu tiên ấy, làm sướng lắm." Triệu Mạc lột váy cô ra, cởi sạch quần áo trên người cô, đè cô dưới thân, ngón tay thô ráp sờ soạng cửa mình, chà xát qua lại.

Cơ thể đã quá quen thuộc với sự trêu chọc của anh lập tức có phản ứng, toàn thân ngứa ngáy tê dại, tiểu huyệt cũng bắt đầu rỉ nước.

"Ưm... đừng nghịch nữa." Mấy ngày nay vì bận rộn đám cưới, theo phong tục hai người không được gặp nhau, cô về ở nhà mẹ, còn anh thì tất bật lo liệu hỷ sự, hai người đã mấy ngày không ngủ cùng nhau rồi.

Cơ thể cô bây giờ càng khao khát anh hơn, bị anh trêu ghẹo một chút đã mềm nhũn ra.

Triệu Mạc xoa nắn hạt đậu nhỏ của cô, vê nó đến vừa đỏ vừa cứng: "Uyển Uyển, anh dạy em tự sờ huyệt mình nhé? Sau này anh bận không về, em cứ tự sờ huyệt nhỏ mình mà ngủ."

"Không muốn..." Ngô Uyển Uyển nghe thôi đã thấy xấu hổ, sao cái gì anh cũng nghĩ ra được thế.

"Sướng lắm đấy, em sờ thử xem." Triệu Mạc bỏ tay mình ra, cầm tay cô đặt lên hạt đậu của cô.

Đây là lần đầu tiên Uyển Uyển tự sờ vào chỗ đó của mình, cảm giác tê dại truyền đến khiến cô thoáng thất thần. Triệu Mạc hướng dẫn cô ấn nhẹ lên hạt đậu.

Cảm giác tê dại ngày càng dồn dập, gấp gáp.

"Ưm... a... sao, sao cảm giác giống như lúc anh làm em thế?" Ngô Uyển Uyển tò mò, rõ ràng anh không hề đâm vào, tại sao chỉ ấn vào hạt đậu lại có khoái cảm như vậy?

"Thế này mà đã giống rồi á? Em coi thường chồng em quá đấy." Triệu Mạc không phục, chỉ gãi gãi hạt đậu mà đòi so sánh với cây gậy lớn của anh sao?

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...