Chương 84: Chương 84 - Tự làm cho anh xem

Ngón tay thô ráp xâm nhập vào tiểu huyệt non nớt, đầu ngón tay lướt qua mị thịt nhạy cảm, khiến cô run lên bần bật.

Hai ngón tay Triệu Mạc ra vào trong huyệt cô, bàn tay to lớn còn lại nắm lấy tay cô chà xát lên hạt đậu.

Chỉ vài cái, Ngô Uyển Uyển đã mềm nhũn dưới thân anh, rên rỉ không ngừng...

Cảm giác này thật lạ, không chỉ ngón tay anh bên trong làm cô tê dại, mà cả hạt đậu dưới ngón tay cô cũng mang đến khoái cảm mãnh liệt.

Dưới sự kích thích kép này, tim cô đập loạn nhịp, toàn thân ngứa ngáy khó chịu.

Ngón tay Triệu Mạc phối hợp nhịp nhàng với động tác xoa nắn hạt đậu của cô, kích thích cô sướng đến phát điên.

Anh từ từ buông lỏng bàn tay đang điều khiển tay cô, cô đã chìm đắm trong khoái cảm, tự mình xoa nắn hạt đậu ngày càng nhanh, ngón tay Triệu Mạc trong huyệt cô cũng bắt đầu đâm rút liên hồi.

"Ưm... a... sao lại sướng thế này..." Tuy không so được với cảm giác bị gậy lớn của anh đâm thọc, nhưng khoái cảm chồng chất này khiến cô lạc lối.

Theo động tác tay cô ngày càng nhanh, Triệu Mạc thở dốc đẩy ngón tay vào sâu bên trong, rút ra thật nhanh rồi lại đâm mạnh vào.

"Ưm..." Cuối cùng Ngô Uyển Uyển không chịu nổi khoái cảm dồn dập, kẹp chặt hai chân, toàn thân căng cứng, ngay cả ngón chân tròn trịa cũng duỗi thẳng tắp, cô cắn môi, vẻ mặt mê dại đạt cao trào.

Ngón tay Triệu Mạc chưa kịp rút ra đã bị thịt mềm của cô kẹp chặt.

Ngón tay chôn sâu trong huyệt cảm nhận được từng đợt dâm thủy nóng hổi phun trào, làm ướt đẫm tay anh.

Cây gậy lớn dưới háng Triệu Mạc giật giật, không chịu nổi dáng vẻ dâm đãng này của cô nữa. Anh nhấc một chân cô lên, cầm côn thịt để ngay cửa huyệt, không cho cô cơ hội thở dốc, trực tiếp đâm phập vào.

"A..." Ngô Uyển Uyển ưỡn người lên như con cá mắc cạn, dư âm cao trào còn chưa tan hết, cây gậy thô dài của anh đã xông thẳng vào, đâm cô đến mức không thở nổi.

Triệu Mạc không quan tâm nhiều thế nữa, vừa nãy hầu hạ cô sướng rồi, giờ chim anh đang căng trướng đau muốn chết đây.

Côn thịt nóng hổi chôn trong tiểu huyệt ướt át, giống như thanh sắt nung đỏ được dội gáo nước lạnh, sướng tê người.

"Uyển Uyển, sao em vẫn chặt thế này." Triệu Mạc bắt đầu chậm rãi đâm rút.

"Ưm... nói bậy bạ gì thế?" Tiểu huyệt của cô từ chỗ không nuốt trôi gậy lớn của anh, giờ một miếng là ăn hết, đã lỏng hơn lúc đầu nhiều rồi.

Nhưng đối với con hàng to như lừa của Triệu Mạc, tiểu huyệt của cô vẫn chặt chẽ đến phát đau. Triệu Mạc đè cô xuống ra sức đâm rút, khoái cảm tiêu hồn xộc thẳng lên não.

Mẹ kiếp! Anh đúng là vớ được báu vật, cái huyệt dâm này làm thế nào cũng không lỏng: "Uyển Uyển, kiếp này cái huyệt em chặt thật đấy, bị anh làm cả đời chưa chắc đã lỏng đâu."

"Anh nhẹ chút... a... em không chịu nổi." Ngô Uyển Uyển bị anh đè ra làm đến toàn thân tê dại. Sao cái đó của anh vẫn to vẫn dài như thế? Đâm sâu quá, chọc mở hoa tâm, va vào tử cung, từng cú như búa bổ, cô sắp bị anh tông chết rồi.

Triệu Mạc liếm đôi môi khô khốc, nhìn dáng vẻ bị đâm đến thấu của cô, thú tính trong người dần trỗi dậy.

Anh hung hăng thúc mạnh hai cái, rồi bất ngờ rút ra. Dưới ánh mắt ngỡ ngàng của Ngô Uyển Uyển, anh nắm lấy tay cô đặt lên cửa huyệt, giọng khàn khàn thô kệch: "Tự lấy tay móc huyệt nhỏ cho anh xem."

Ngô Uyển Uyển sững sờ, hồi lâu sau mới ấp úng: "Em không biết..."

"Giống như lúc anh dùng ngón tay ra vào bên trong em ấy, em dùng ngón tay của mình ra vào đi. Uyển Uyển thông minh như thế, chắc chắn là biết làm mà đúng không?" Đôi mắt đen láy của Triệu Mạc như phun lửa, thiêu đốt lý trí của cô.

Cô cứ thế ma xui quỷ khiến nghe theo lời dụ dỗ của anh, vươn một ngón tay ra, từ từ chọc vào tiểu huyệt của chính mình.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...