Chương 86: Chương 86 - Làm cho cô không xuống được giường

"A... a... ông xã, chậm một chút, chậm một chút, em sắp bị anh đâm chết rồi."

Triệu Mạc nâng mông cô lên, vỗ 'bốp bốp' hai cái vào mông cô: "Em thì sướng hai lần rồi, chồng em vẫn còn đang nín nhịn đây này. Đêm nay không làm cho em liệt giường thì không xong với anh đâu."

"Không... không được, mai còn phải dọn dẹp nữa." Hôm nay đám cưới náo nhiệt, nhưng ngày mai cũng phải dọn dẹp sắp xếp lại nhà cửa, ba ngày nữa còn phải lại mặt.

"Em nghĩ nhiều thế làm gì? Chuyện ngày mai để mai tính, hôm nay làm cho sướng cái đã." Triệu Mạc mặc kệ tất cả, bóp eo cô ra sức đâm rút.

"A... ông xã, cầu xin anh, xin anh chậm lại, đừng nhanh như thế, em không chịu nổi nữa rồi!" Quy đầu anh từng cú từng cú đục khoét cổ tử cung, lần nào cũng hung hăng tông mở, rồi lại mạnh mẽ rút ra, tông vào tiếp.

Mỗi cú nhanh đến mức cô chưa kịp thích ứng lại bồi thêm cú nữa.

Ngô Uyển Uyển bị anh giày vò đến chết đi sống lại.

Nằm dưới thân anh, bị anh đè ra rên rỉ.

Tiếng rên từ cao vút lúc đầu dần biến thành tiếng nức nở như mèo kêu, rồi chỉ còn là tiếng ư hử yếu ớt, cuối cùng là tiếng nũng nịu đứt quãng.

Tiếng động này kéo dài hơn nửa đêm, Uyển Uyển bị anh hành hạ đến thừa sống thiếu chết.

Từ nằm ngửa, rồi bị kéo dậy chổng mông, rồi lại bị bế lên đi vòng quanh phòng mà làm.

Tinh dịch của anh đậm đặc, bắn đầy tử cung cô, tử cung chứa không hết còn trào cả ra ngoài.

Anh lại xấu xa bắn tinh đầy lên mặt, lên người cô, đâu đâu cũng dính nhớp nháp.

Ngô Uyển Uyển bị anh làm đến thở không ra hơi, cửa huyệt sưng tấy, mỗi cú đâm rút của anh đều mang theo đau đớn, nhưng anh như có sức lực vô tận, tiếp tục cày xới trên mảnh đất màu mỡ của cô.

Ngô Uyển Uyển bị anh làm cho gần chết, sáng hôm sau quả nhiên như lời anh nói, chân mềm nhũn không đứng dậy nổi.

Giữa đùi đau nhức, phải bám vào tường mới miễn cưỡng đứng lên được.

Bãi chiến trường đêm qua đã được anh dọn dẹp gần xong, anh vẫn chăm chỉ như mọi khi, đang cầm chổi quét vỏ pháo trong sân.

"Uyển Uyển, em dậy sớm thế?" Triệu Mạc quay đầu thấy cô dậy, cười đắc ý: "Anh hâm nóng lại đồ ăn hôm qua rồi, hấp lại hai cái màn thầu, em mau đi ăn đi, lát nữa dọn sân xong anh ra ngoài dọn dẹp nốt."

Ngô Uyển Uyển đỏ mặt gật đầu, bám tường đi vào bếp.

Thật là mất mặt quá đi, anh thế mà lại không biết tiết chế là gì, giờ cô đi lại mà cửa huyệt vẫn còn đau, thế mà anh vẫn sinh long hoạt hổ, dậy sớm thế này.

Nhưng nhìn tấm ảnh cưới treo trên tường, cô lại thấy vui vẻ vô cùng. Mẹ cô bảo hai người là cặp đầu tiên trong thôn chụp ảnh cưới đấy.

Ngay cả kiểu dáng váy cưới cũng là mốt nhất.

Điều này chứng tỏ Triệu Mạc yêu cô rất nhiều.

Sẵn sàng dành cho cô những điều tốt đẹp nhất.

Từ hôm nay trở đi, hai người chính thức là vợ chồng rồi.

Triệu Mạc vì chuyện trại heo mới cũng bắt đầu bận rộn, anh chọn được mảnh đất làm trại, đổi đất với người ta, ký hợp đồng, rồi bắt đầu bắt tay vào xây dựng, trăm công nghìn việc đổ lên đầu, anh quay như chong chóng.

Tuy anh vẫn về nhà, nhưng đi sớm về khuya, có khi cả ngày hai người chẳng nói với nhau được mấy câu.

Ngô Uyển Uyển vun vén nhà cửa đâu ra đấy, có nội thất mới, sắm sửa thêm nhiều đồ đạc, trông càng ra dáng một gia đình hơn. Trong nhà chỉ còn lại mấy con heo con, Ngô Uyển Uyển chăm sóc chúng, tiện thể chăm luôn con chó Hổ Tử béo lên một vòng.

Đúng lúc này Ngô Uyển Uyển phát hiện mình có thai.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...