Vốn dĩ cô chẳng để ý mình có thai hay không, vì sức khỏe yếu nên kinh nguyệt của cô vốn không đều, uống thuốc bắc Triệu Mạc mua thì có đỡ hơn, nhưng thỉnh thoảng chậm kinh cô cũng không để tâm.
Là do đột nhiên cô bắt đầu chán ăn, mẹ cô biết chuyện làm món thịt kho tàu cô thích nhất mang sang, nhưng cô vừa ngửi thấy mùi đã nôn thốc nôn tháo.
Mẹ đưa cô lên bệnh viện huyện khám mới biết, cô đã mang thai gần hai tháng rồi, tính ra thì đúng vào khoảng thời gian sau khi cưới.
Mẹ cô vui mừng khôn xiết, kéo cô đi khắp huyện mua đồ ăn, thuốc bổ, cái gì bổ máu bổ khí là mua hết.
Mẹ Ngô cứ lải nhải mãi, nếu Triệu Mạc biết tin này chắc chắn sẽ vui sướng phát điên, biết mình có con rồi, chắc chắn sẽ càng nỗ lực chăm sóc hai mẹ con hơn.
Ngô Uyển Uyển nghe mà lòng ngọt ngào, cô chưa từng nghĩ mình sẽ làm mẹ sớm như vậy, nhưng đứa bé này là kết tinh của cô và Triệu Mạc, nên cô trân trọng vô cùng.
Mãi đến chập tối Triệu Mạc mới nhận được tin, vui mừng chạy một mạch về nhà. Ngô Uyển Uyển vừa uống xong bát thuốc an thai đắng ngắt, đã thấy Triệu Mạc cười ngoác miệng đi vào, lao thẳng về phía cô.
"Mau, mau cho anh nghe tiếng con cái nào." Nói rồi, Triệu Mạc định áp tai vào bụng cô.
Ngô Uyển Uyển dở khóc dở cười: "Mới chưa được hai tháng, làm sao có tiếng động gì được?"
"Thế à? Giờ chưa có tiếng à?" Anh cũng chẳng hiểu gì, chỉ biết vợ yêu có thai là vui sướng tột độ.
Mẹ Ngô nhìn dáng vẻ ngốc nghếch của anh, cố nhịn cười: "Được rồi, thuốc bác sĩ kê cũng uống rồi, không có việc gì nữa đâu. Sau này việc nhà con đừng làm nữa, đợi mẹ sang làm giúp cho."
Lúc này Triệu Mạc mới phát hiện mình vui quá hóa lẩn thẩn, quên mất cả mẹ vợ đang ngồi đó, vội đứng dậy: "Mẹ, sao dám phiền mẹ, để con tự làm là được, sau này con chăm sóc Uyển Uyển xong rồi sang trại heo cũng không muộn."
"Xây trại heo không dễ dàng gì, con vẫn phải sang đó trông nom. Con bé giờ mang bầu rồi, dễ chăm thôi, con không cần lo, cứ lo việc của con đi, với lại buổi tối con vẫn về nhà mà."
Mẹ Ngô biết anh vui quá, cũng không khuyên can nhiều. Thấy trời sắp tối, bà cầm đèn pin đi về. Trên đường về bà cứ lấy tay áo lau nước mắt, ai mà ngờ được đứa con gái mới hôm nào còn rúc vào lòng mình, giờ đã sắp làm mẹ rồi.
Lại còn lấy được người chồng tốt như Triệu Mạc, bà coi như yên tâm rồi.
Mẹ Ngô vừa đi, Triệu Mạc bắt đầu luống cuống, không biết làm gì để cô vui, chốc chốc lại rót trà rót nước, chưa được hai phút lại hỏi cô có đói không.
Ngô Uyển Uyển buồn cười: "Đâu có yếu ớt thế? Bác sĩ bảo rồi, chỉ cần không làm việc nặng là được, còn phải vận động vừa phải nữa đấy."
"Được, được, nghe bác sĩ, bác sĩ nói gì cũng đúng." Triệu Mạc lại áp tai vào bụng cô, cố gắng nghe ngóng động tĩnh từ cái bụng phẳng lì, tiếc là chẳng nghe thấy gì cả.
Nhưng anh vẫn nghe say sưa ngon lành: "Uyển Uyển, em nói xem con giống em hay giống anh?"
"Làm sao biết được? Bác sĩ bảo giờ con còn chưa thành hình mà."
"Chắc chắn là phải giống em rồi, giống em mới xinh đẹp." Triệu Mạc hí hửng.
Tâm trạng Ngô Uyển Uyển bỗng trùng xuống, chợt nhớ đến một trong những lý do bố không thích mẹ là vì mẹ sinh ra cô là con gái...
"Triệu Mạc, anh thích con trai hay con gái?" Ngô Uyển Uyển thấp thỏm hỏi.
"Đều thích cả, chỉ cần là em sinh." Triệu Mạc vẫn đang chìm đắm trong niềm vui.
Bạn thấy sao?