"Vậy nếu cho anh chọn, anh muốn là con trai hay con gái?"
"Con gái." Lần này Triệu Mạc không chút do dự, ngẩng đầu nhìn cô, nở nụ cười thật thà: "Sinh con gái giống em mới xinh, chỉ sợ giống anh thì hỏng bét."
Ngô Uyển Uyển thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi dồn: "Tại sao anh lại thích con gái?"
"Đương nhiên là để yêu thương rồi, sinh con gái để cưng chiều, nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa, nuôi cho nó nũng nịu y hệt như em ấy." Bố mẹ Triệu Mạc mất sớm, anh không có anh chị em, cũng thiếu thốn tình thương của cha mẹ, anh rất khao khát cảm giác gia đình.
Bây giờ anh đã có Uyển Uyển, nếu Uyển Uyển sinh cho anh một cô con gái ngoan ngoãn đáng yêu, anh nhất định sẽ thương yêu con gái đến khi trưởng thành.
"Nuôi thành như em thì không tốt đâu." Từ nhỏ Ngô Uyển Uyển đã thấy áy náy vì không giúp được mẹ làm việc đồng áng.
"Sao lại không tốt? Anh thấy tốt lắm, người vừa thơm vừa mềm, giọng lại ngọt, nhất là lúc bị đè ra làm ấy." Nói rồi, Triệu Mạc nhổm dậy định đè lên người cô.
Cô đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, thấy anh định cởi quần áo leo lên, đôi mắt mở to kinh hãi: "Không được, bác sĩ bảo ba tháng đầu không được làm chuyện đó."
"Ba tháng đầu?" Triệu Mạc sững người, rồi la lên: "Không được, chắc chắn không được, ba tháng không cho anh chạm vào em á?" Thế thì anh chịu sao nổi! Vốn dĩ mấy ngày nay bận rộn ít khi về sớm giày vò cô, khó khăn lắm mới về sớm một hôm, lại bảo anh ba tháng tới phải nhịn?
"Cũng không hẳn là ba tháng... giờ được gần hai tháng rồi, còn hơn một tháng nữa là được." Ngô Uyển Uyển xấu hổ cúi đầu.
"Hơn một tháng cũng không được, lang băm gì thế không biết, nói nhăng nói cuội, chắc chắn là lão ta không có vợ, không biết cảm giác không được làm tình với vợ là thế nào."
"Anh đừng nói linh tinh, bác sĩ là phụ nữ."
"Thế thì chắc chắn mụ ta không có chồng, hoặc chồng yếu sinh lý, nếu không đời nào nói thế." Triệu Mạc mò lên giường, nhưng cũng kiêng dè cái bụng bầu của cô, không dám đè lên, lật người ngồi vào phía trong, cười ngây ngô với cái bụng của cô.
Ngô Uyển Uyển thấy anh thật vô lý, nhưng vừa uống thuốc an thai xong, trong miệng đắng ngắt: "Anh ăn cơm chưa?"
"Ăn rồi, ăn màn thầu với dưa muối ở trại heo rồi. Em ăn chưa? Để anh đi nấu cho em chút gì nhé."
Ngô Uyển Uyển lắc đầu: "Em không ăn nổi, giờ em ăn gì cũng buồn nôn."
"Thế sao được? Bảo sao nhìn em gầy đi, để anh đi cắt ít thịt hun khói hấp lên, rồi nấu ít cơm, ăn cơm thịt hun khói nhé?"
Ngô Uyển Uyển nghĩ đến đã thấy buồn nôn, lắc đầu.
Triệu Mạc khó xử: "Đều không muốn ăn à? Hay là anh đi kho tàu thịt heo nhé? Em thích ăn thịt kho tàu nhất mà."
Ngô Uyển Uyển tiếp tục lắc đầu: "Em chẳng muốn ăn gì cả, không có khẩu vị, vừa uống thuốc an thai xong, bụng khó chịu lắm."
"Sao lại phải uống thuốc an thai?" Triệu Mạc bắt đầu lo lắng, anh cũng là lần đầu làm bố, không biết tình hình thế nào.
"Không sao đâu, bác sĩ bảo sức khỏe em yếu, uống để phòng ngừa thôi." Ngô Uyển Uyển an ủi anh, Triệu Mạc mới yên tâm hơn chút.
Cũng tại anh, mấy ngày nay bận quá, sáng đi tối muộn mới về, chẳng để ý đến sự thay đổi của cô, thấy cô gầy đi cứ tưởng cô lười ăn, không ngờ là có thai.
Triệu Mạc đặt tay lên bụng phẳng lì của cô, nghĩ đến bên trong có một sinh linh bé bỏng, khóe miệng không tự chủ được nở nụ cười dịu dàng: "Không ngờ chúng ta lại có con nhanh thế, Uyển Uyển, anh sẽ yêu thương em và con thật tốt."
Bạn thấy sao?