Anh rất khao khát cảm giác có một gia đình, bây giờ Uyển Uyển đã cho anh tất cả, anh sẽ trân trọng, yêu thương Uyển Uyển và con, cho họ một mái ấm.
Uyển Uyển mỉm cười, khuôn mặt tràn ngập hạnh phúc: "Em biết mà." Cô vẫn luôn biết Triệu Mạc sẽ mang lại hạnh phúc cho mình, sinh con cho anh, cô cam tâm tình nguyện.
Triệu Mạc ôm Ngô Uyển Uyển âu yếm một lúc, nhưng anh đã mấy ngày không chạm vào cô rồi, ngọc mềm trong tay, sờ soạng một hồi sao có thể không động lòng.
"Vợ ơi, bác sĩ nói thật là ba tháng đầu không được đụng vào em à?"
"Anh tưởng em lừa anh chắc?" Ngô Uyển Uyển nhìn anh với ánh mắt hờn dỗi.
"Không phải." Triệu Mạc sợ nhất ánh mắt này của cô, cô cứ nhìn anh như thế là anh cứng hết cả người: "Anh biết em không lừa anh, nhưng nếu thật sự nghe lời mụ bác sĩ kia bắt anh nhịn một tháng, anh không chịu nổi đâu. Với lại, trước khi phát hiện có thai chẳng phải anh vẫn làm em suốt sao. Anh nhẹ nhàng một chút là được mà."
Ý của anh là, anh có thể làm nhẹ thôi, không mạnh bạo quá thì sẽ không sao. Chứ bắt anh nhịn thì anh nhịn không nổi.
Ai mà nhịn được khi vợ đẹp nằm ngay bên cạnh cả tháng trời không được chạm vào?
Uyển Uyển cũng biết chuyện này anh chẳng nhịn được bao lâu, mang thai mười tháng, giờ mới qua được hai tháng, chẳng lẽ tám tháng tiếp theo bắt anh nhịn luôn?
"Hay là... em dùng tay giúp anh nhé." Ngô Uyển Uyển ngước mắt nhìn anh đầy e thẹn.
Tim Triệu Mạc lỡ một nhịp, nhìn đôi mắt dịu dàng xấu hổ của cô, lòng mềm nhũn, bàn tay to xoa nắn thân thể mềm mại của cô: "Em chịu thật à?"
"Sao lại không chịu?" Dùng tay cũng được, tuy cái đó của anh to quá nắm mỏi cả tay, nhưng cũng chẳng còn cách nào tốt hơn để giúp anh giải tỏa.
Triệu Mạc lập tức tụt quần, cầm cây gậy nóng hổi, ưỡn người nhét vào tay cô: "Vậy giờ em sờ cho anh đi."
Lòng bàn tay mềm mại bị nhét vào một cây gậy lớn cứng như sắt nung, tim cô cũng run lên vì độ nóng của nó. Đã không phải lần đầu sờ vào thứ này, nhưng lần nào kích thước và độ nóng của nó cũng làm cô kinh hãi, thật không tưởng tượng nổi mỗi lần anh nhét cái thứ khổng lồ này vào trong cái lỗ nhỏ xíu của cô kiểu gì.
Triệu Mạc sốt ruột đẩy hông, côn thịt trượt trong bàn tay nhỏ bé của cô: "Uyển Uyển, nhanh lên chút, anh không nhịn được nữa rồi."
Triệu Mạc đang độ tráng niên, thân thể cường tráng, nhu cầu chuyện này vốn đã cao, lại gặp được cô vợ mơn mởn thế này, hận không thể ngày nào cũng làm vài nháy mới đủ vốn.
Giờ anh bận tối mắt tối mũi, vợ lại mang bầu, làm anh ngứa ngáy trong lòng mà không có chỗ xả.
Ngô Uyển Uyển ngoan ngoãn nắm lấy côn thịt của anh, bắt đầu tuốt lên tuốt xuống. Nhưng của anh to quá, một tay nắm không hết, cô phải dùng cả hai tay, ôm trọn lấy cây gậy lớn, ra sức tuốt lộng.
Triệu Mạc nhắm mắt nằm đó, cảm nhận bàn tay nhỏ bé mềm mại của cô đang chăm sóc cậu nhỏ của mình.
Quả nhiên không sướng bằng bên trong cái huyệt ấm áp của cô: "Uyển Uyển, nhanh hơn chút nữa, nếu không anh không bắn được."
Ngô Uyển Uyển nghe lời, tăng tốc độ tay, yết hầu Triệu Mạc chuyển động, hơi thở bắt đầu nặng nề.
Nghe tiếng thở dốc như đang kìm nén của anh, Ngô Uyển Uyển càng ra sức hơn.
Nhưng mà, tay cô đã mỏi nhừ, cánh tay rã rời, côn thịt của anh chỉ càng thêm to thêm nóng, chứ chẳng có chút dấu hiệu nào là sắp bắn tinh cả.
Ngô Uyển Uyển lo lắng ngước nhìn anh: "Sao, sao mãi vẫn chưa bắn?"
"Không có cảm giác, Uyển Uyển, em cho anh sờ em chút đi, nếu không anh chẳng có tí cảm giác nào cả." Triệu Mạc lật người, gã đàn ông cao tám thước lúc này lại có vẻ đáng thương vô cùng.
Bạn thấy sao?