Ngô Uyển Uyển quỳ bò dưới háng anh, cây gậy lớn thẳng tắp chọc vào mũi cô, mùi đàn ông nồng nặc xộc vào mũi. Kỳ lạ thay, cô không thấy khó ngửi, thậm chí còn thấy mùi này hấp dẫn mình.
Ngô Uyển Uyển rụt rè há miệng, định thử ngậm lấy gậy của anh, nhưng phát hiện quy đầu anh to quá, căn bản không ngậm hết được.
"Em dùng lưỡi liếm nó trước đi, giống như lúc anh liếm huyệt em ấy." Triệu Mạc cúi đầu nhìn cảnh tượng trước mắt. Thiếu nữ thân hình tuyệt mỹ, trần truồng quỳ bò dưới chân mình, hai tay chống xuống giường, ngẩng đầu cố gắng ăn lấy cây gậy lớn của anh. Cặp vú trắng như ngọc, vểnh cao trước ngực, dán vào đùi anh.
Khuôn mặt nhỏ nhắn tinh khôi tràn đầy vẻ vô tội và luống cuống, cô hoàn toàn không biết làm thế nào dùng miệng để làm vui lòng gã đàn ông thú tính trước mặt.
Triệu Mạc ưỡn eo, quy đầu quẹt qua khóe miệng cô, mang theo chút dịch nhờn rỉ ra từ lỗ sáo bôi lên môi cô.
Ngô Uyển Uyển nghe lời anh, thè cái lưỡi thơm tho nhỏ nhắn ra, rụt rè liếm nhẹ lên quy đầu anh một cái.
"Hà..." Côn thịt của Triệu Mạc kích động giật nảy lên, da gà toàn thân nổi hết cả lên.
Cô vợ nhỏ của anh thế mà lại chịu dùng lưỡi liếm gậy lớn cho anh thật.
Sự thỏa mãn về mặt tâm lý còn lớn hơn cả khoái cảm thể xác khi được cô liếm.
Ngô Uyển Uyển căng thẳng nhìn anh, không biết anh bị làm sao.
Triệu Mạc kìm nén xúc động muốn dùng côn thịt đâm banh cái miệng nhỏ của cô ra mà làm, vươn tay vuốt ve má cô: "Uyển Uyển, em quyến rũ quá, đúng là lấy mạng anh mà!"
Ngô Uyển Uyển không nói gì, nhìn chằm chằm vào cây gậy lớn đang rung rinh của anh đến thất thần. Vừa nãy hình như chưa to thế này... sao giờ lại to thêm rồi?
"Uyển Uyển, liếm thêm cái nữa đi."
Ngô Uyển Uyển nghe lời thè lưỡi ra, liếm dọc theo quy đầu anh. Lưỡi cô như có dòng điện chạy qua, nơi nào cô liếm qua đều tê dại.
Yết hầu Triệu Mạc chuyển động, trong cổ họng phát ra tiếng gầm gừ như thú dữ. Anh một tay giữ vai cô, một tay đặt sau gáy cô, khép hờ mắt tận hưởng khoái cảm lưỡi cô lướt trên côn thịt.
"Đúng rồi, như thế đấy... liếm xuống dưới đi, đừng chỉ liếm mỗi đầu khấc."
Ngô Uyển Uyển đưa lưỡi liếm dọc thân gậy. Lần đầu tiên liếm gậy lớn của Triệu Mạc, cô vừa ngượng ngùng vừa cẩn thận, nhưng răng vẫn vô tình va phải thân gậy.
"Ui da..." Triệu Mạc hít hà một hơi, bình thường cô ít nói, răng lợi cũng sắc bén phết: "Nhẹ thôi, cắn đứt của chồng là không mọc lại cái mới được đâu đấy."
Ngô Uyển Uyển biết răng mình va vào gậy lớn của anh, càng thêm cẩn thận, chỉ dám thè lưỡi liếm nhẹ hai cái rồi thôi.
Làm khổ Triệu Mạc, vừa mới sướng được tí đã mất hứng.
"Uyển Uyển ngoan của anh, em ăn đi, cho gậy lớn vào trong miệng mút mát một chút, cứ liếm thế này anh khó chịu chết mất."
"Nhưng em sợ làm hỏng của anh."
"Vừa nãy anh lừa em đấy, cái gậy này cứng lắm, em có gặm cũng không hỏng được đâu, không tin em thử xem." Triệu Mạc ưỡn eo, quy đầu cọ vào môi cô, chà xát lên hàm răng trắng bóng, như muốn tông cửa xông vào.
Ngô Uyển Uyển hờn dỗi nhìn anh: "Anh lúc nào cũng chỉ biết lừa em."
Triệu Mạc chỉ cười, không phản bác.
Ngô Uyển Uyển há cái miệng nhỏ như trái anh đào ra, cô đã cố gắng há to hết cỡ, nhưng quy đầu vẫn mắc kẹt ở miệng, vào không được mà ra cũng không xong.
Ngô Uyển Uyển ngẩn ra, Triệu Mạc cũng ngẩn ra, không ngờ gậy lớn của mình to đến mức kẹt cứng trong miệng cô.
Ngô Uyển Uyển ngơ ngác nhìn Triệu Mạc, dùng ánh mắt hỏi anh phải làm sao bây giờ.
Bạn thấy sao?