Chẳng lẽ cứ để thế này đợi anh bắn xong mềm ra rồi mới lấy ra được à?
Triệu Mạc nín cười, nhíu mày, làm ra vẻ khó xử lắm: "Uyển Uyển, làm sao bây giờ? Kẹt trong miệng em rồi."
Uyển Uyển khẽ lắc đầu, cuống đến phát khóc: "Ưm ưm..."
"Đừng động đậy, để anh xem có cử động được không." Triệu Mạc giữ vai cô, cố nén xúc động muốn đâm vào cái miệng nhỏ nhắn kia, từ từ ấn về phía trước.
Cây gậy thô to chen vào khóe miệng mềm mại, cọ qua hàm răng, tiến sâu vào trong khoang miệng cô.
"Ưm..." Ngô Uyển Uyển nhíu mày, không quen với việc có dị vật xâm nhập vào miệng, cảm giác như không thở nổi.
Triệu Mạc thở dốc, một tay nắm lấy gậy lớn, một tay giữ vai cô, vô cùng hưởng thụ cảm giác từ từ đưa đẩy côn thịt vào trong miệng cô.
Miệng nhỏ thật ấm áp, tuy không chặt khít bằng tiểu huyệt, nhưng được nhìn khuôn mặt xinh đẹp với biểu cảm ngây thơ, miệng nhỏ ngậm lấy gậy lớn của anh, bị anh ra vào đến không nói nên lời.
Cảm giác thỏa mãn về tâm lý đó, thể xác không thể nào so sánh được.
Triệu Mạc thở hổn hển, côn thịt đâm rút nông cạn trong miệng cô, mỗi lần đều đẩy vào một chút, rồi rút ra, quy đầu mắc ở môi, rồi lại đâm vào.
"Uyển Uyển, huyệt em nhỏ thì thôi đi, sao miệng cũng nhỏ thế này, đúng là muốn lấy mạng anh mà." Triệu Mạc nghiến răng kìm nén dòng máu đang sôi sục trong người.
Anh không muốn làm đau Uyển Uyển.
Ngô Uyển Uyển cũng cố gắng phối hợp, muốn anh bắn nhanh một chút. Miệng cô mỏi quá, mệt quá, mỗi lần anh đâm vào đều chọc trúng họng cô, làm cô khó chịu.
Cô muốn anh bắn nhanh lên để cô được giải thoát.
Khổ nỗi Triệu Mạc sức bền kinh người, ra vào huyệt nhỏ đã lâu, giờ làm bằng miệng càng không thể bắn nhanh được. Cô chỉ đành cố gắng phối hợp, cầu mong anh bắn nhanh nhanh lên.
Thật ra Triệu Mạc còn chưa thấy sướng lắm, anh lúc này làm chậm là để cô không thấy khó chịu, không bài xích gậy lớn của anh.
Lỡ làm cô đau, cô sợ không chịu mút gậy lớn của anh nữa thì sao? Cô đang mang thai không làm mạnh được, giờ không cho mút nữa thì anh nghẹn chết mất à?
Côn thịt ra vào trong miệng cô, kéo theo nước bọt chảy ra, từ khóe miệng rỉ xuống, trông cực kỳ dâm loạn.
Ngô Uyển Uyển dùng đôi mắt ầng ậc nước nhìn anh, miệng nhỏ bị gậy lớn của anh banh ra, môi cũng bị làm đến đỏ ửng.
Triệu Mạc nhìn dáng vẻ bị lăng nhục này của cô, máu huyết trong người cuộn trào, anh bóp chặt vai cô, động tác đâm rút bắt đầu mạnh bạo hơn, mỗi cú thúc đều chọc thẳng vào họng cô.
"Ưm..." Ngô Uyển Uyển muốn phản kháng, đưa tay đẩy anh, nhưng đẩy thế nào cũng không suy chuyển.
"Uyển Uyển, chịu khó một chút, anh sắp rồi..." Triệu Mạc vừa an ủi cô, vừa tăng tốc độ đâm rút.
Anh mới phát hiện ra chỗ tuyệt vời nhất chính là phần gần cổ họng cô, mỗi lần anh chọc vào đó cô đều không tự chủ được mà nuốt xuống, như muốn nuốt trọn gậy lớn của anh vào bụng.
Cổ họng co bóp ép chặt lấy gậy lớn, động tác nuốt của cô mang lại cho anh khoái cảm tê dại da đầu.
Triệu Mạc kìm nén, nghiến chặt răng hàm, rong ruổi trong miệng cô: "Đúng rồi, chính là như thế, đừng cử động, Uyển Uyển, em cong lưỡi lên, áp sát vào gậy lớn của anh, đúng rồi... sướng quá."
Triệu Mạc giữ chặt đầu cô, không cho cô trốn tránh, cây gậy thô dài đen nhánh đâm rút liên hồi trong khuôn miệng nhỏ, cú nào cũng va vào cổ họng.
Nước mắt cô trào ra vì bị chọc sâu.
Bạn thấy sao?