Chương 95: Chương 95 - Bắn tinh lên mặt cô

Triệu Mạc vừa thưởng thức biểu cảm mê dại trên mặt cô, vừa cảm nhận khoái cảm từ khuôn miệng nhỏ ấm áp mang lại.

Côn thịt ngày càng nóng bỏng, khoái cảm tăng vọt, thắt lưng tê rần, tinh quan mở ra. Triệu Mạc cố nén xúc động muốn đâm lút cán vào họng cô, rút côn thịt ra ngoài, vừa rút, tinh dịch vừa bắn ra.

Cho đến khi rút hết côn thịt ra, nó vẫn còn giật giật bắn tinh dịch, bắn đầy lên mặt, lên người cô...

"Khụ khụ..." Ngô Uyển Uyển bò ra mép giường, ho sặc sụa, tinh dịch trong miệng trào ra khóe môi, dâm loạn vô cùng. Cô ngước mắt nhìn anh đầy oán trách, như trách anh bắn tung tóe khắp nơi.

"Lỗi tại anh, tại anh, anh không nhịn được." Triệu Mạc không màng lau rửa cho mình, vội xuống giường lấy khăn lau cho cô.

Anh tỉ mỉ lau sạch tinh dịch trên mặt, trên môi cô. Khi lau đến ngực, nhìn thấy đầu vú rỉ sữa, yết hầu Triệu Mạc chuyển động, ánh mắt thâm sâu: "Uyển Uyển, em quyến rũ quá, anh chỉ muốn ngày nào cũng ở trên giường với em không xuống."

Ngô Uyển Uyển giận dỗi, họng vẫn còn đau vì bị anh chọc sâu, giật lấy khăn tự lau.

"Em giận à?" Triệu Mạc liếc cái là biết cô không vui, ôm cô từ phía sau: "Đừng giận mà, để anh đi đun nước cho em tắm."

"Không cần đâu, mai sáng sớm anh còn phải đi lo chuyện trại heo nữa." Ngô Uyển Uyển nói, cúi đầu lau tinh dịch trên người, sống mũi cay cay, nước mắt đảo quanh hốc mắt.

"Không sao, đun nước tắm cho em mất bao nhiêu thời gian đâu." Triệu Mạc xuống giường, mặc quần vào định đi đun nước, ngẩng lên lại thấy vai cô run run.

Tim Triệu Mạc thắt lại, vội xoay người cô lại, mới phát hiện cô đã khóc như mưa từ bao giờ, nước mắt đầm đìa khuôn mặt.

"Sao thế Uyển Uyển? Có phải anh làm em đau không? Anh đâm sâu quá à? Lần sau anh không thế nữa, xin lỗi em, xin lỗi em." Triệu Mạc ôm cô vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành, trong lòng tự mắng mình là thằng khốn nạn. Lần đầu tiên cô mút cho, anh không biết chừng mực, làm cô khóc rồi, cô còn đang mang thai nữa chứ.

Ngô Uyển Uyển lắc đầu, sụt sịt mũi, giọng nghèn nghẹn: "Không phải... ông xã... em nhớ khoảng thời gian chúng mình mới bên nhau, lúc đó một ngày anh dành nửa ngày ở bên em."

Bây giờ, anh đi từ sáng sớm đến tối mịt, hôm nào anh đi sớm về muộn, cô ngủ rồi thì cả ngày hai người chẳng nói với nhau câu nào.

Trong lòng Triệu Mạc cũng khó chịu, tất cả những gì anh làm bây giờ đều là để sau này cho cô cuộc sống tốt hơn, nhưng giờ cô mang thai, anh lại không thể dành thời gian ở bên cô nhiều hơn.

"Uyển Uyển ngoan, qua đợt này, đợi anh xây xong trại heo, lúc đó anh sẽ tranh thủ về sớm với em và con. Anh bắt đầu hỏi thăm nhà cửa trên huyện rồi, định lúc em sinh con sẽ đón em lên huyện ở nhà lầu."

"Em chẳng đi đâu cả, em ở đây đợi anh, em không lên huyện đâu, trên đó em chẳng quen ai cả." Ở đây, ít nhất ngày nào anh cũng về, ngày nào cô cũng được nhìn thấy anh.

Trong lòng Triệu Mạc ngũ vị tạp trần. Lúc cưới cô anh muốn yêu thương chiều chuộng cô, giờ bận rộn cả ngày không ở nhà, không nấu cơm cho cô ăn được, cô gầy đi bao nhiêu, lại còn bị nghén ăn không ngon ngủ không yên.

Haizz.

"Uyển Uyển... sau này anh nhất định sẽ bù đắp cho em gấp đôi."

Đây là lời hứa duy nhất anh có thể làm được lúc này.

Ngô Uyển Uyển bị anh giày vò mệt lả, dựa vào lòng anh ngủ thiếp đi. Triệu Mạc đun nước lau người cho cô rồi mới đi ngủ.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...