Chương 96: Chương 96 - Đợi cô tỉnh dậy mới đi

Đêm nay Triệu Mạc ôm cô ngủ, cô ngủ vô cùng yên bình. Sáng sớm hôm sau mở mắt ra, phát hiện mình vẫn nằm trong lòng Triệu Mạc, cô ngạc nhiên quay đầu lại, thấy Triệu Mạc đã tỉnh, đôi mắt đen láy nhìn cô chằm chằm, khóe môi cong lên ý cười.

"Sao anh vẫn chưa đi?" Ngô Uyển Uyển kinh ngạc.

Triệu Mạc cúi đầu hôn lên môi cô một cái: "Đi ngay đây, chẳng phải em hay than thở tỉnh dậy không nhìn thấy anh sao?"

Anh thế mà lại vì một câu nói của cô, đợi đến khi cô tỉnh mới đi.

Triệu Mạc dậy mặc quần áo, vừa mặc vừa nói: "Hôm nay anh nhờ người mua ít thịt tươi và rau củ mang sang, nhờ mẹ nấu cho em ăn. Tối anh về sớm nấu món em thích, việc nhà đừng làm, để đó anh về làm, quần áo cũng đừng giặt." Nói xong, anh vội vàng tìm chổi quét nhà.

"Anh đừng quét nữa, đi làm đi, để em quét cho."

"Anh sợ em quét nên anh quét xong mới đi, em mang thai đã vất vả rồi, mấy việc này không cần em làm." Triệu Mạc vừa quét nhà vừa lải nhải. Anh thấy áy náy vì cô mang thai khó chịu mà anh lại không thể ở bên cạnh chăm sóc, chỉ có thể làm việc nhà nhiều một chút, để cô được nghỉ ngơi.

Ngô Uyển Uyển ngồi trên giường, nhìn dáng vẻ nghiêm túc của anh, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm.

Người đàn ông này to lớn thô kệch, dáng vẻ dọa người, nhưng lại dành hết sự dịu dàng cho cô. Từ lúc cô bước chân vào nhà này, anh chưa từng bắt cô phải làm việc gì.

Giờ cô mang thai, anh có vẻ càng căng thẳng hơn, cô cảm nhận được sự áy náy của anh...

Triệu Mạc dọn dẹp nhà cửa một hồi mới đi, lúc đi hận không thể chạy bay đi, anh đến muộn tiến độ xây dựng trại heo sẽ chậm lại, chậm lại là tốn tiền.

Mẹ Ngô sang nấu cho cô bát mì, sợ cô ngấy mỡ nên không bỏ thịt, chỉ chiên hai quả trứng gà. Vừa bưng vào phòng, Ngô Uyển Uyển ngửi thấy mùi dầu mỡ đã buồn nôn, trong dạ dày chẳng có gì nhưng nước chua cứ trào lên tận cổ họng, cô vội chạy ra cửa nôn thốc nôn tháo.

Nôn ra toàn là nước chua.

Mẹ Ngô lo lắng vỗ lưng cho cô: "Sao nghén nặng thế này? Một miếng cũng không ăn được à?"

Ngô Uyển Uyển gật đầu: "Ngửi thôi đã không chịu được rồi, con thấy mùi dầu mỡ nồng quá."

"Thế ăn chút mì nhé? Mì nước trong thôi."

Ngô Uyển Uyển lắc đầu: "Con không muốn ăn, chẳng có chút khẩu vị nào." Cô khó chịu lắm.

"Thế sao được, con chưa sinh mà người đã gục rồi thì sao." Mẹ Ngô ân cần dìu cô vào nhà, để cô ngồi lên giường, tính đi hỏi xem nhà ai có táo đỏ, rồi ra tiệm tạp hóa mua ít đường đỏ về nấu canh bổ khí huyết cho cô.

"Mẹ, mang thai khó chịu quá, con không đẻ nữa đâu." Cô chưa từng biết mang thai lại khổ sở thế này, ngày nào cũng chán ăn, lại còn phải uống thuốc an thai đắng ngắt, người ngợm rã rời, không thoải mái như trước.

Mẹ Ngô cười: "Nói linh tinh, cứ nhìn cái tướng của thằng Triệu Mạc là biết nó không để con sinh một đứa đâu, ít nhất cũng phải vài đứa."

"Không sinh nữa, khó chịu lắm. Mẹ, giờ con mới biết mẹ vất vả thế nào."

"Hồi mẹ mang thai con đâu có thế này. Lúc mang thai con nhà mình chẳng có gì ăn, ngày nào cũng đói, sang nhà bà ngoại con xin ăn, lương thực nhà bà ngoại phải nuôi cả nhà già trẻ lớn bé, còn thừa chút đỉnh lại phải mang sang cho nhà bác con nuôi con bác ấy... nên mẹ thấy có lỗi với con lắm, nếu hồi đó được ăn no thì con sinh ra đã không yếu ớt thế này."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...