Chương 97: Chương 97 - Ốm nghén

Ngô Uyển Uyển chưa bao giờ trách mẹ. Thời đại này trọng nam khinh nữ, mẹ sinh cô ra, không sinh thêm được đứa nào nữa nên bị bố ghẻ lạnh, nhưng mẹ chưa bao giờ trút giận lên cô, ngược lại còn yêu thương cô hết mực.

Rõ ràng là góa phụ, nuôi con một mình vất vả trăm bề, mẹ cũng không chịu đi bước nữa, cũng không chịu gả bừa cô cho người ta để cô chịu khổ.

Mẹ cô đã làm những điều tốt nhất có thể rồi...

Cả ngày hôm nay Ngô Uyển Uyển không ăn gì, dù mẹ Ngô có đi mượn táo đỏ nấu với đường đỏ, còn cho thêm hạt sen cô thích ăn nhất, cô cũng không uống nổi một ngụm, thậm chí ngửi mùi đã nôn.

Kể cũng lạ, người ta mang thai chỉ sợ mùi thịt, đằng này Ngô Uyển Uyển mùi gì cũng sợ, cứ ngửi thấy là nôn.

Cả ngày trời cô không ăn không uống, sắc mặt tiều tụy nằm trên giường.

Hôm nay Triệu Mạc về sớm, trời vừa tối anh đã chạy về, trên tay xách một túi vải căng phồng. Về đến nhà anh đặt túi lên bàn, lao ngay đến chỗ Ngô Uyển Uyển, thấy cô mặt mày tái nhợt nằm trên giường, anh xót xa vô cùng: "Sao lại tiều tụy thế này?"

"Cả ngày không ăn không uống, không tiều tụy mới lạ." Mẹ Ngô đứng bên cạnh nói chêm vào.

"Thế làm sao bây giờ? Hay là mai con đưa Uyển Uyển lên huyện khám bác sĩ nhé." Triệu Mạc thấy cô thế này cũng sốt ruột, nhưng đàn ông con trai đâu biết mấy chuyện này, anh chỉ biết anh không muốn cô chịu khổ.

"Bác sĩ bảo rồi, con bé sức khỏe yếu, uống thuốc an thai, tẩm bổ thêm, đợi thai lớn chút là ổn thôi."

Ngô Uyển Uyển thấy Triệu Mạc về, mếu máo tủi thân, sắp khóc đến nơi: "Triệu Mạc..."

"Ơi, Uyển Uyển, sao thế em?" Triệu Mạc vội sán lại gần.

"Em không sinh con nữa đâu..." Trong mắt Ngô Uyển Uyển ngập nước, vẻ mặt đầy oan ức. Cả ngày hôm nay cô vừa nôn vừa khó chịu, khó chịu đến mức ngồi dậy cũng chóng mặt.

Nghĩ đến tất cả những chuyện này đều là do mang thai con của anh mà ra, cô tức đến mức muốn đánh anh.

"Không sinh nữa không sinh nữa, mình sinh đứa này thôi, không sinh nữa." Triệu Mạc đau lòng chết đi được. Mấy tháng nay anh vất vả lắm mới nuôi cô vợ được trắng trẻo mập mạp lên chút, giờ mới mang thai chưa bao lâu đã hành hạ cô thành ra thế này, giờ bảo anh không cần con nữa anh cũng chịu.

Mẹ Ngô thấy Triệu Mạc về rồi liền đi về, có Triệu Mạc chăm sóc bà yên tâm.

"Uyển Uyển, anh nhờ người lên huyện mua điểm tâm, mứt quả, kẹo nữa, kẹo quýt em thích ăn nhất anh cũng mua về rồi, còn mua hai cân bò sốt tương nữa, em dậy ăn một chút đi."

"Em không muốn ăn." Nghe anh kể tên món ăn mà cô chẳng thấy thèm chút nào.

"Mua bánh táo với bánh đậu xanh đấy, em thích ăn nhất mà?" Triệu Mạc quay lại bàn, mở túi vải ra, lôi hết đồ bên trong ra, cầm một miếng bánh táo đi đến bên giường: "Nếm thử xem, bánh táo mới ra lò đấy."

Thấy là bánh táo mình thích ăn nhất, bụng Ngô Uyển Uyển bắt đầu thấy đói, cô ngồi dậy, Triệu Mạc ân cần đưa bánh đến tận miệng cô.

Ngô Uyển Uyển sợ nôn, chỉ dám cắn một miếng nhỏ. Vị ngọt thơm của bánh táo lan tỏa trong miệng, bên trong hình như có trộn thêm táo chua, vị ngọt của táo đỏ quyện với vị chua của táo chua, giúp bánh không bị ngấy, cô lại cắn thêm miếng nữa.

"Thế nào? Ngon không em?" Triệu Mạc mong chờ hỏi.

Ngô Uyển Uyển gật đầu: "Chua chua ngọt ngọt, ngon lắm."

"Thích ăn chua à? Để anh lấy kẹo quýt cho em." Triệu Mạc lại quay người đi lấy kẹo.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...