Chương 99: Chương 99 - Sao hình như lại to hơn rồi

"Anh nói linh tinh cái gì thế." Mặt Ngô Uyển Uyển đỏ bừng, đây là bệnh viện, trước mặt bác sĩ mà anh dám nói năng bậy bạ.

Bác sĩ nhìn khuôn mặt đỏ lựng của Ngô Uyển Uyển mới hiểu ý Triệu Mạc, cười nói: "Không ảnh hưởng nữa, nhưng cũng đừng quá đà, phải tự biết chừng mực. Thường thì qua ba tháng thai nhi ổn định rồi thì không sao cả." Nói xong, bác sĩ đưa hồ sơ khám bệnh cho Triệu Mạc: "Nhớ tháng sau lại đến khám định kỳ nhé."

"Cảm ơn bác sĩ." Triệu Mạc nhận được câu trả lời mong muốn, cười tít cả mắt.

Ngô Uyển Uyển xấu hổ muốn chết, mặt đỏ bừng, cúi đầu chạy biến ra ngoài.

Triệu Mạc cầm tờ kết quả khám thai chạy theo sau, miệng vẫn cười không khép lại được.

Anh lại mua rất nhiều đồ ăn Uyển Uyển thích, mua cả đống hoa quả, tay xách nách mang.

Sợ cô bị xóc, anh trải một lớp chăn dày lên xe đẩy, đẩy cô về nhà.

Mấy ngày nay mẹ Ngô ngày nào cũng sang chăm sóc Uyển Uyển, giúp cô dọn dẹp nhà cửa, sớm đã đợi hai người về.

Tìm được con rể gần nhà đúng là tốt, bà chẳng có cảm giác con gái đi lấy chồng xa, chỉ như ngày ngày sang giúp con gái dọn dẹp nhà cửa thôi.

Triệu Mạc mua bánh bao nóng hổi, còn có đồ kho, mấy thứ này là mua biếu mẹ vợ.

Anh bận rộn tối ngày, may nhờ có mẹ vợ sang chăm sóc Uyển Uyển, anh hiếu thảo cũng là điều nên làm.

Mẹ Ngô đã nấu cơm xong xuôi, đợi hai con về cùng ăn. Mẹ Ngô bảo mấy ngày nay bà đang may quần áo trẻ con.

"Sớm quá không mẹ?" Ngô Uyển Uyển thấy con mới được ba tháng, còn nửa năm nữa mới sinh.

"Không sớm đâu, trẻ con lớn nhanh lắm, mặc tốn quần áo, mẹ làm nhiều một chút, đằng nào mẹ ở nhà cũng rảnh rỗi." Ăn cơm xong mẹ Ngô đi về, bảo là đi xin mẫu giày đẹp về làm giày cho cháu.

Ăn cơm xong, Ngô Uyển Uyển dọn bát đũa, Triệu Mạc quét nhà.

"Em đừng động vào, để đó anh rửa." Triệu Mạc quay lại thấy cô bê chậu định đi rửa bát, vội vàng ngăn lại.

"Bác sĩ bảo không sao rồi mà, phải vận động vừa phải mới tốt."

"Vậy em đi đổ cơm thừa cho Hổ Tử ăn đi." Triệu Mạc không tranh cãi với cô, tự mình bê chậu bát ra giếng rửa.

Thân hình cao lớn của anh ngồi xổm bên giếng nước rửa bát, nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.

Ngô Uyển Uyển đi cho chó ăn, sợ Hổ Tử không đủ no, cô còn chan nước thịt vào cơm cho nó.

Từ bệnh viện về Triệu Mạc chăm chỉ lạ thường. Trại heo bên kia cũng hòm hòm rồi, anh không cần phải ở đó quá lâu mỗi ngày nữa.

Trong nhà thực ra chẳng có gì để dọn, ngoài mớ đồ ăn đồ dùng mới mua hôm nay, Triệu Mạc còn nhờ người đo kích thước giường, định làm thêm hai bộ chăn ga gối đệm.

Đến tối, Ngô Uyển Uyển dọn dẹp giường chiếu, hôm nay đi huyện một chuyến cô cũng mệt rồi, định đi ngủ sớm.

Triệu Mạc tắm rửa xong đi vào, lao thẳng đến ôm cô từ phía sau, bàn tay to không yên phận mò mẫm trước ngực cô: "Sao hình như vú lại to hơn rồi?"

Ngô Uyển Uyển giãy ra, quay lại lườm anh: "Anh làm gì thế? Đừng có động tay động chân."

"Sao thế? Vợ mình mà không được sờ à? Bác sĩ đã bảo rồi, không ảnh hưởng quan hệ vợ chồng nữa mà." Nói rồi, Triệu Mạc sấn tới định ôm cô.

Ngô Uyển Uyển đẩy anh ra, đỏ mặt: "Giờ lại thấy bác sĩ nói đúng rồi à? Lúc trước anh có nói thế đâu."

"Bác sĩ đương nhiên nói đúng rồi, sao lại không nghe bác sĩ chứ?" Triệu Mạc bắt đầu giở thói mặt dày.

Hơn một tháng nay anh không được làm tình với cô rồi, tuy cũng có dùng miệng mấy lần, nhưng đều sợ làm cô đau nên chỉ làm qua loa, lần nào cũng không đã, anh sắp nghẹn chết rồi.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...