Tô Kiều Kiều lắc đầu, sụt sịt mũi: "Không có gì, chị ra lấy củi đun nước thôi."
Cô quay người định đi vào sân thì Lý Phong nắm lấy cánh tay cô giữ lại: "Mẹ mắng chị à?"
Tô Kiều Kiều lắc đầu nguầy nguậy. Cô không muốn Lý Phong dính vào chuyện này, chẳng may cô lén khóc lại bị anh bắt gặp.
Lý Phong đương nhiên không tin chuyện mẹ không mắng cô, hậm hực định xông vào nhà: "Để tôi hỏi mẹ xem rốt cuộc mẹ muốn cái gì."
"Đừng... chú đừng đi." Tô Kiều Kiều không muốn vì chuyện của mình mà Lý Phong cãi nhau với mẹ: "Mẹ không nói gì đâu."
"Bà không nói gì thì chị đã không khóc. Tôi biết tính chị mà. Để tôi đi hỏi bà xem bà ấy muốn làm cái gì."
Lý Phong cứ đòi đi vào, Tô Kiều Kiều cuống đến mức bật khóc thành tiếng, kéo tay anh lại không cho đi: "Chú đừng... là vấn đề của chị thôi, chú đừng cãi nhau với mẹ."
"Rốt cuộc bà ấy muốn chị làm sao?"
"Mẹ muốn chị sinh con..." Tô Kiều Kiều cúi gằm mặt, lí nhí nói.
"Bảo chị làm gì cơ?" Lý Phong tưởng mình nghe nhầm. Chuyện sinh con đẻ cái, một mình cô làm thế nào được?
Nước mắt Tô Kiều Kiều lại tuôn rơi như đê vỡ: "Mẹ bảo chị sinh con, nhưng mà... nhưng chỉ có một mình chị thì sinh kiểu gì? Chú nói xem chị phải làm sao thì mẹ mới vừa lòng đây?"
Lý Phong nhíu mày nhìn người con gái yếu đuối đang khóc như mưa trước mặt mình. Anh bất lực, chỉ biết đứng sững sờ nhìn cô khóc.
Tô Kiều Kiều càng khóc càng thấy tủi thân. Cô thực sự không biết phải làm thế nào mới có thể sống yên ổn trong cái nhà này. Cô đã cam tâm tình nguyện hầu hạ Lý Nhân rồi mà vẫn chưa đủ sao.
Cuối cùng Lý Phong không kìm lòng được, vươn tay kéo cô vào lòng, để cô dựa vào ngực mình mà khóc.
Tô Kiều Kiều tựa vào lồng ngực vững chãi, nghĩ đến những uất ức của mình, tiếng khóc càng lớn hơn. Cô thực sự không biết phải dựa vào ai, thực sự không biết...
Lý Phong cứng đờ người, mặc kệ cô khóc lóc thảm thiết trong lòng mình. Nước mắt nóng hổi của cô thấm qua lớp áo, thiêu đốt da thịt anh, đau rát, đau rát...
Lý Phong để yên cho cô khóc, đợi đến khi cô khóc mệt, tiếng nấc nghẹn ngào không thành tiếng, anh mới vỗ nhẹ lên lưng cô một cách vụng về.
Động tác vỗ về đầy gượng gạo, anh vốn chẳng biết cách dỗ dành con gái.
Tô Kiều Kiều cũng không hiểu sao hôm nay mình lại tủi thân đến thế. Cô hít sâu một hơi rồi nói: "Không sao rồi, trong bếp có bát thức ăn chị mang về cho chú đấy, nhớ ăn nhé."
Nói xong, cô lau khô nước mắt, cúi đầu đi nhanh vào sân.
Lý Phong nhìn theo bóng lưng cô rời đi, rồi cúi xuống nhìn đũng quần mình. Từ khoảnh khắc cô dựa vào lòng anh lúc nãy, cậu em đã chào cờ rồi.
Ngay khi bộ ngực mềm mại của cô ép vào ngực anh, anh đã không tự chủ được mà cương cứng.
Nhớ lại những lời cô vừa khóc lóc kể lể, Lý Phong bước vào cổng, đặt cuốc xuống rồi đi thẳng vào nhà trên.
Mẹ Lý đang ngồi trong nhà thêu giày đầu hổ, là thêu cho đứa cháu sắp chào đời của bà chị họ.
Thấy con trai về, bà hỏi: "Về rồi à? Hôm nay về sớm thế."
"Mẹ, mẹ muốn chị dâu phải làm thế nào nữa?" Lý Phong ngồi xuống bàn rót cốc trà uống, hỏi thẳng vào vấn đề.
Mẹ Lý đặt chiếc giày đang thêu dở xuống, hỏi lại: "Nó nói gì với con rồi?"
"Chị ấy chẳng nói gì cả, nhưng con biết mẹ lại gây khó dễ cho chị dâu rồi. Mẹ, mẹ còn muốn chị dâu phải thế nào nữa? Anh con ra nông nỗi ấy mà chị ấy vẫn chịu gả về đây chăm sóc, rõ ràng biết anh con không khỏi được mà cũng không bỏ đi, chị ấy làm thế còn chưa đủ tốt sao?"
"Nó không đi là vì cha nó cầm tiền của nhà mình rồi. Cha con mất sớm, mẹ phải dốc hết của cải trong nhà ra mới lo được mối hôn sự này cho anh com. Nó muốn đi cũng được thôi, trả lại tiền sính lễ đây, nếu không thì... đợi anh con chết, mẹ sẽ tìm mối nào trả giá cao mà bán nó đi!"
Bạn thấy sao?