Lời của anh cũng gián tiếp xác nhận những gì chị dâu Vương nói là sự thật.
Tim Tô Kiều Kiều hẫng một nhịp. Cô chưa từng nghĩ người chồng suýt chút nữa sống cùng mình cả đời lại là người như vậy. Cô tuy chỉ mong hai người ở bên nhau, sống cuộc đời bình dị là đủ, nhưng đối phương cũng phải là người có nhân phẩm tốt, biết yêu thương cô.
Nếu Lý Nhân còn sống sờ sờ, và cô thực sự kết hôn với anh ta... thật không dám tưởng tượng cô sẽ sống những ngày tháng như thế nào...
Tô Kiều Kiều nhìn người đàn ông trước mặt, cao lớn vạm vỡ, lại yêu thương chiều chuộng cô hết mực, nhưng... anh đã lừa cô, thậm chí có thể những điều tốt đẹp anh dành cho cô đều là giả dối.
Nhớ tới lời chị dâu Vương, Tô Kiều Kiều lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn anh: "Lý Phong, có phải anh đã thích em từ rất lâu rồi không?"
Lý Phong gật đầu không chút do dự: "Ừ, rất lâu, rất lâu rồi, từ nhỏ đã thích. Nhưng em thích anh cả, lại có hôn ước với anh ấy, anh chỉ có thể đứng một bên nhìn em, bảo vệ em. Nếu anh cả còn sống, em gả cho anh ấy, anh cũng sẽ không lấy vợ nữa, anh chỉ muốn bảo vệ em, nhìn em sống tốt."
Đây là quyết định anh đã đưa ra từ rất lâu. Anh không buông bỏ được Kiều Kiều, nhưng Kiều Kiều lại thích anh cả, anh cả và Kiều Kiều lại có hôn ước từ bé, kiểu gì cũng không đến lượt mình. Anh biết cô không thích mình...
Mỗi lần cô nhìn anh ánh mắt đều né tránh, bất luận anh làm gì cho cô cũng đều là công cốc.
Cho nên anh không muốn miễn cưỡng, chỉ muốn ở bên cạnh cô, cho dù cô gả cho anh cả, anh cũng sẽ dùng thân phận em chồng để bảo vệ cô...
Lời này của anh chẳng khác nào ném một hòn đá vào mặt hồ phẳng lặng trong lòng Tô Kiều Kiều, làm dấy lên từng vòng sóng gợn. Anh... vậy mà lại thích cô đến thế? Còn định không lấy vợ?
"Em... em cũng không phải là thích anh trai anh..." Tô Kiều Kiều cúi đầu, hai tay vò vò vạt áo: "Chỉ là biết phải sống với anh ấy cả đời, em thậm chí còn không biết anh ấy là người như thế nào..."
Nếu không phải chị dâu Vương nói cho cô biết, cô đến giờ vẫn bị che mắt, không nhìn rõ bộ mặt cầm thú đội lốt người của Lý Nhân.
"Thật sao? Em thật sự không thích anh cả?" Lý Phong bước đến trước mặt cô, bàn tay thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ bé, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt cô, nôn nóng chờ đợi câu trả lời.
Tô Kiều Kiều gật đầu, rồi lại lắc đầu: "Lúc đó em không biết thế nào là thích, em chỉ biết em phải gả cho anh ấy, nên phải ở bên anh ấy. Bây giờ em biết thế nào là thích rồi. Lý Phong, cảm ơn anh vì tất cả những gì anh đã làm cho em."
Lý Phong vui mừng ôm chầm lấy cô, hai tay siết chặt, như sợ cô chạy mất: "Kiều Kiều... Kiều Kiều... anh chưa từng nghĩ sẽ đồng ý với mẹ ép em mang thai, là anh... là anh quá yêu em, anh không thể sống thiếu em. Chỉ cần em ở bên anh, có con hay không có quan trọng gì đâu? Anh chỉ cần em ở bên cạnh anh thôi, Kiều Kiều, đừng rời xa anh..."
Lý Phong nghẹn ngào, người đàn ông cao bảy thước vậy mà lại nói đến mức nghẹn giọng. Anh quá sợ Kiều Kiều không tha thứ cho mình. Nếu cô không tha thứ, anh chỉ có thể lặng lẽ đứng bên cạnh, cả đời này cũng không thể lại gần cô nữa.
Tô Kiều Kiều bị anh ôm đến mức hơi khó thở, nhưng nghe những lời tâm tình của anh, lòng cô lại ấm áp vô cùng. Trước kia cô không biết thế nào là thích, bây giờ cô biết rồi...
Cô thích Lý Phong, cho nên khi biết anh lừa mình, trong lòng cô mới khó chịu đến thế, cảm thấy trên thế giới này không còn ai yêu thương mình, cũng không còn ai đáng để mình yêu nữa...
Bạn thấy sao?