Lý Phong lột sạch quần áo của cô, đưa tay quệt thử, hoa huyệt của cô đã ướt đẫm.
Anh nâng chân cô lên, đè người xuống, không cần dạo đầu, gậy thịt dí vào cửa mình, mạnh mẽ đâm phập vào trong.
"A..."
Cả hai cùng bật ra tiếng rên thỏa mãn.
Lý Phong ôm lấy cô, bắt đầu ra vào liên hồi trong tiểu huyệt: "Kiều Kiều, anh thật sự không thể thiếu em..."
Chỉ mới mấy ngày không chạm vào cô, anh đã khó chịu như bị mèo cào trong tim, ngày nào cũng nhớ cô đến mất ngủ.
Tô Kiều Kiều nào có khác gì, hai chân cô quấn chặt lấy vòng eo rắn chắc của anh, hai tay ôm cổ anh, cơ thể lắc lư theo từng cú thúc.
Đôi gò bồng đảo trước ngực cũng nảy lên theo, dâm mĩ và đầy cám dỗ.
Chỉ cần được ngậm lấy cây gậy thịt lớn của anh cũng đủ khiến Kiều Kiều mềm nhũn, toàn thân ửng hồng.
"Ưm... a... nhẹ một chút, đừng dùng sức như thế." Tô Kiều Kiều thở gấp, cảm nhận hoa tâm bị gậy thịt của anh va chạm liên tục, vừa chua xót vừa sướng rên.
"Làm sao mà nhẹ được? Anh mấy ngày không được chạm vào em, gậy thịt lớn sắp hỏng mất rồi." Máu trong người Lý Phong đang gào thét khao khát cơ thể cô, sôi sục như dung nham, làm sao mà nhẹ được?
Anh hận không thể dùng hết sức lực đâm nát cô, để cô nằm trên giường dính đầy tinh dịch của mình, làm cho cô mấy ngày không xuống được giường, làm cho cô không thể rời xa cây gậy của mình ngày nào cũng phải dạng chân ra cho mình tiến vào.
Lý Phong đâm vào vừa mạnh vừa sâu, mang theo sự phát tiết. Anh nhịn mấy ngày nay rồi, muốn xả hết ra rồi mới từ từ tình tứ với cô.
Gậy thịt ra vào trong tiểu huyệt, cọ xát vào lớp thịt non nhạy cảm, làm cho nó sưng đỏ xung huyết, chẳng mấy chốc cơ thể cô đã nóng bừng lên.
Cảm giác tê dại truyền đi khắp tứ chi bách hải, Tô Kiều Kiều hổn hển thở, thân thể căng cứng: "Anh chậm chút, em sắp lên rồi... a... chậm một chút."
Lý Phong cảm nhận thịt non của cô co rút ngày càng chặt, chẳng những không dừng lại mà còn dập càng mạnh hơn. Gậy thịt ngập lút cán, quy đầu tông cửa tử cung, đâm sâu vào bên trong.
"A a a..." Tô Kiều Kiều lắc đầu quầy quậy, toàn thân run rẩy đạt cao trào, dâm thủy bên dưới ồ ạt tuôn trào.
Lý Phong nghiến răng, hung hăng dập thêm vài chục cái, quy đầu cắm sâu vào tử cung, thắt lưng tê dại, tinh quan mở lớn, từng đợt tinh dịch trắng đục đặc sệt bắn hết vào trong tử cung cô.
Tô Kiều Kiều thở dốc nhìn người đàn ông đang đè trên người mình, cơ bắp toàn thân căng cứng, khuôn mặt cương nghị, toát ra hơi thở của dã thú.
Tô Kiều Kiều bị thao đến mệt lả, cố đẩy anh ra: "Mau dậy đi, lát nữa còn phải đi tìm mẹ, đón mẹ về."
Lý Phong nhổm dậy, nhưng không nghe lời cô, mà đi đến tủ lấy hộp thuốc mỡ xuân dược lần trước mua. Anh quệt một miếng, bôi lên cửa mình cô, ngón tay men theo lối vào từ từ đẩy vào trong: "Không vội, mẹ mấy ngày nay sẽ không về đâu, anh mấy ngày không làm tình với em rồi, phải làm cho đã thèm trước."
"Đừng... a..." Tô Kiều Kiều đưa tay nắm lấy cánh tay anh, nhưng vẫn không ngăn được anh đẩy thuốc mỡ vào trong tiểu huyệt.
Tô Kiều Kiều vừa yêu vừa sợ thứ thuốc này. Yêu là vì bôi vào cô sẽ có trải nghiệm tình dục vô cùng tuyệt vời, cơ thể nhạy cảm hơn, lần nào cũng lên đỉnh, phun nước không ngừng.
Nhưng cô cũng sợ nó, dùng xong cô dường như không còn là chính mình nữa, mà biến thành một dâm phụ thực thụ, lúc nào cũng muốn Lý Phong đâm vào sâu hơn, mạnh hơn, làm cho cô tiểu ra quần lần nữa...
Bạn thấy sao?