Chương 103: Chương 103 - Gương vỡ lại lành

Thuốc mỡ mát lạnh vừa vào trong huyệt liền tan chảy, từ mát lạnh chuyển sang nóng rực. Cơ thể vừa được thỏa mãn đang bủn rủn bỗng chốc lại trở nên nóng hừng hực.

Tô Kiều Kiều khó chịu vặn vẹo eo: "Lý Phong... em nóng."

"Ngoan nào bé cưng, lát nữa là hết nóng thôi." Lý Phong thì thầm bên tai cô, giống như lúc hai người mới bắt đầu, anh thường gọi cô như vậy.

Trong mắt anh, cô như một đứa trẻ cần được yêu thương, không cần phải ra ngoài hứng chịu gió mưa.

Lý Phong lại phủ lên người cô, há miệng ngậm lấy dái tai cô, gậy thịt nóng bỏng bên dưới tì vào cửa mình, trầm người xuống, lại một lần nữa đâm vào.

"Ưm... ha a..." Thịt non nóng ẩm bao bọc lấy gậy thịt của anh, trong sự co bóp nhịp nhàng đã đưa cự vật vào tận sâu trong hang động.

Lý Phong bị thịt non của cô kẹp chặt đến phát run, bàn tay to thô ráp xoa nắn bộ ngực trước mặt, biến nó thành đủ loại hình dạng trong tay mình.

"Kiều Kiều, người em dâm thật đấy, đúng là cực phẩm trời sinh, cái huyệt này kẹp anh sướng quá."

Tô Kiều Kiều nào có khác gì, bị cây gậy thịt vừa to vừa dài của anh giã đến chết đi sống lại.

"A... a ha..." Tô Kiều Kiều bấu chặt lấy cánh tay vạm vỡ của anh, móng tay cắm vào cơ bắp cuồn cuộn.

Cô cũng không biết tại sao, rõ ràng vừa mới lên đỉnh xong mà cơ thể lại nhạy cảm và đói khát đến thế, chỉ cần gậy thịt cọ qua vách thịt là lại rùng mình run rẩy.

"Lý Phong... ngứa quá..."

"Rõ ràng cái huyệt nhỏ đang ăn gậy thịt của anh, thế mà còn không biết đủ kêu ngứa, vậy em nói cho anh biết, ngứa ở đâu, anh giúp em gãi."

"Ở, ở bên trong ngứa lắm." Thật ra cô cũng không nói rõ được là ngứa ở đâu, chỉ muốn anh tiến vào mạnh hơn, mạnh hơn nữa, dường như chỉ có thế mới làm cô dễ chịu hơn.

"Được, vậy chồng yêu sẽ đâm sâu thêm chút nữa, gãi ngứa cho vợ." Lý Phong rút toàn bộ gậy thịt ra, chỉ chừa lại phần đầu ở cửa mình, rồi đột ngột đâm phập vào lút cán.

"A..."

Gậy thịt đâm trúng hoa tâm, húc mở cửa tử cung, đâm thẳng vào trong dạ con, Tô Kiều Kiều cảm nhận được sự lấp đầy thỏa mãn.

"Vợ đã thỏa mãn chưa?" Lý Phong nhìn biểu cảm dâm mĩ trên mặt cô, trong lòng tự đắc vì thực lực của mình đã thỏa mãn được cô.

"Không biết xấu hổ... ai là vợ anh." Khuôn mặt vốn đã ửng hồng của Tô Kiều Kiều lại càng đỏ thêm.

"Làm cũng làm rồi, sau này ngày nào cũng làm, sao lại không phải vợ anh?"

Tô Kiều Kiều lườm yêu anh một cái, mặc dù hai người đã có những gì vợ chồng trải qua, nhưng lại chưa có danh phận.

Lý Phong không chịu nổi ánh mắt câu dẫn đó của cô, toàn thân như bốc hỏa, ra sức cày cấy hăng say hơn.

"A... a..." Tô Kiều Kiều chỉ có thể uyển chuyển rên rỉ dưới thân anh, bị anh đâm đến hồn xiêu phách lạc.

Lần này, Lý Phong không kiềm chế nữa, giải phóng toàn bộ thú tính, làm Tô Kiều Kiều đến chết đi sống lại.

Cả một đêm, Lý Phong giày vò Tô Kiều Kiều đến mức cô mơ màng không biết trời đất gì. Gậy thịt của anh không hề mềm xuống, hết lần này đến lần khác xông vào trong cơ thể cô, đem tinh dịch đặc sệt bắn hết vào tử cung, khiến bụng dưới bằng phẳng của cô phồng lên cao ngất.

Còn Tô Kiều Kiều đã mệt đến mức ngủ thiếp đi trên giường.

Lý Phong lần này cuối cùng cũng thỏa mãn, giúp cô lau rửa cơ thể xong xuôi, hài lòng lên giường ôm cô ngủ say.

Sau ngày hôm nay cô mới hoàn toàn thuộc về anh, cả thể xác lẫn tâm hồn đều là của anh, mãi mãi về sau...

Sáng sớm hôm sau, Lý Phong dậy thật sớm dọn dẹp nhà cửa từ trong ra ngoài.

Hai hôm nay việc đồng áng ít, hiếm khi được nghỉ ngơi hai ngày, hai người lại vừa làm lành, anh phải thể hiện cho thật tốt.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...