Chương 104: Chương 104 - Lên thành phố làm thuê đi

Đến khi Tô Kiều Kiều tỉnh dậy, anh đã dọn dẹp nhà cửa đâu vào đấy, cơm sáng cũng đã nấu xong, cô chỉ việc ngồi vào bàn ở nhà chính, đợi Lý Phong xới cơm cho ăn.

Tô Kiều Kiều nhìn bát cháo trước mặt, bên trong có mấy miếng khoai lang ruột đỏ, nhìn thôi đã thấy ngọt. Anh còn ra đầu làng mua bánh bao, lại chiên thêm cho cô hai quả trứng.

Tối qua Tô Kiều Kiều bị anh giày vò đến bủn rủn chân tay, giờ nhìn anh với ánh mắt có chút hờn dỗi.

Khổ nỗi cái ánh mắt hờn dỗi ấy lại như có móc câu, nhìn vào anh lại thấy nũng nịu, sáng sớm ngày ra đã làm anh sôi sục cả máu huyết.

Tô Kiều Kiều nhìn bàn ăn đầy ắp, tâm trạng có chút trùng xuống: "Cũng không biết mẹ ở nhà cũ một mình ăn uống thế nào, hay là lát nữa anh mang ít đồ ăn qua đó đi."

"Được! Chúng ta cùng đi nhé, tiện thể cho mẹ thấy hai đứa mình làm lành rồi, để mẹ đỡ phải lo lắng."

Tô Kiều Kiều thấy anh suy nghĩ chu đáo, liền gật đầu: "Được, lát nữa em đi cùng anh."

"Vậy em ăn cơm trước đi."

Lý Phong dỗ dành cô ăn cơm. Dạ dày cô nhỏ, ăn một cái bánh bao là no rồi. Lý Phong vừa dỗ vừa lừa, ép cô ăn thêm một quả trứng ốp la và húp nửa bát cháo.

Tô Kiều Kiều no căng bụng. Ăn xong, Lý Phong lấy cái làn tre, bỏ hết đồ ăn sáng vào bát sứ, lấy đĩa úp lên, phủ thêm tấm vải, xách làn gọi Tô Kiều Kiều đi.

Hai người không hề kiêng dè, cùng nhau bước ra khỏi nhà họ Lý, đi về phía nhà cũ dưới khe suối.

Trên đường gặp mấy người quen trong thôn, chào hỏi vài câu, dáng vẻ xuân phong đắc ý của Lý Phong cứ như ông chồng mới cưới đưa vợ về thăm mẹ đẻ vậy.

Tô Kiều Kiều điệu đà đi theo sau anh, ngoan ngoãn vô cùng.

Hai người đến nhà cũ dưới khe suối, là một ngôi nhà vách đất, tuy hơi cũ nhưng không rách nát, có cái sân nhỏ, trong sân có hai cây dương to, mùa hè hóng mát rất tuyệt.

Mẹ Lý thấy hai người cùng đi vào liền hiểu ra sự tình, vui mừng ra mặt, vội vàng lấy ghế cho Tô Kiều Kiều ngồi hóng mát trong sân.

Lý Phong bày đồ ăn sáng ra chiếc bàn gạch tạm bợ trong sân: "Mẹ, đây là bữa sáng Kiều Kiều bảo con mang cho mẹ đấy, cô ấy sợ mẹ ở nhà cũ ăn uống không đầy đủ."

Mẹ Lý nhìn Tô Kiều Kiều, cười nói: "Ở đây cái gì cũng có, không thiếu thứ gì đâu, không cần các con lo."

"Mẹ... mẹ về ở cùng chúng con đi, mẹ ở đây một mình sao được, con cũng không yên tâm." Tô Kiều Kiều thật lòng muốn đón mẹ Lý về. Cô biết tại sao bà lại dọn ra đây, giờ cô và Lý Phong đã làm lành, đương nhiên muốn đón bà về.

Mẹ Lý lắc đầu: "Mẹ ở cái nhà cũ này bao nhiêu năm rồi, nói thật nhé, mẹ ngủ ở đây còn ngon hơn ở cái nhà trên kia. Mẹ già rồi, cũng không thích đi lại, chỉ muốn trò chuyện với mấy bà hàng xóm cũ, mẹ không đi đâu hết, cứ ở đây thôi, ở đến lúc chết."

Nói đến nước này, Tô Kiều Kiều và Lý Phong nhìn nhau, biết là không khuyên được nữa.

Mẹ Lý tuổi cũng đã cao, lại vừa mất con trai, để bà sống yên tĩnh ở đây cũng tốt.

Tô Kiều Kiều và Lý Phong ngồi trong sân nhìn mẹ Lý ăn cơm.

Trong lúc ăn, Lý Phong và mẹ Lý bàn chuyện trồng trọt.

Mẹ Lý đặt bát đũa xuống, trịnh trọng nói: "Thằng hai à, đã muốn thành gia lập thất thì phải nỗ lực kiếm tiền hơn nữa, không được để Kiều Kiều chịu khổ. Trồng trọt nếu vất vả quá thì con đưa Kiều Kiều lên thành phố làm thuê đi, vừa hay đỡ phải nghe lời ra tiếng vào ở đây."

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...