"Mẹ, bây giờ làm nông nghiệp mới là xu thế, lên thành phố làm thuê cho người ta kiếm được mấy đồng, thà ở nhà trồng trọt trên đất của mình cho chắc ăn. Con định sắp tới sẽ thầu mấy mảnh đất bỏ hoang trong thôn, dựng nhà kính trồng rau hiện đại, trồng rau bốn mùa, bán lên thành phố, rất có triển vọng, đến lúc đó còn có thể lôi kéo bà con trong thôn cùng trồng rau nhà kính nữa."
Mẹ Lý và Tô Kiều Kiều nhìn nhau ngơ ngác. Ở cái thôn nhỏ này, bao đời nay chỉ biết cắm mặt xuống đất trồng lúa, trong đầu họ chỉ có khái niệm bán mặt cho đất bán lưng cho trời trồng lương thực mới là con đường sống duy nhất.
Cái gì mà nhà kính trồng rau bốn mùa, họ chưa từng nghĩ tới.
Mẹ Lý vẫn thấy trồng lúa chắc ăn hơn: "Liệu có được không? Trồng rau quanh năm? Mùa thu mùa đông không chết rét hết à?"
"Mấy cái đó là vấn đề kỹ thuật, đều giải quyết được hết." Lý Phong biết họ không hiểu mấy thứ chuyên môn này, nhưng vẫn muốn giải thích. Anh muốn làm việc này thì phải dốc hết tiền tiết kiệm trong nhà ra, nếu thất bại sẽ trắng tay, để mẹ già và Kiều Kiều chịu khổ cùng mình.
Kiều Kiều nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: "Ưm, vậy anh làm đi."
Lý Phong ngạc nhiên nhìn cô, anh tưởng Kiều Kiều sẽ không đồng ý...
"Em không hiểu, nhưng em tin anh, đến lúc đó em cũng có thể ra giúp một tay." Tô Kiều Kiều nhìn anh với ánh mắt kiên định, tiếp thêm cho anh nguồn động lực to lớn nhất.
Mẹ Lý thấy hai đứa đã quyết, cũng không nói gì nữa: "Vậy thì thử xem sao, không được thì tính tiếp."
"Vâng!" Lý Phong không ngờ ý tưởng của mình lại được người nhà ủng hộ, càng thêm tự tin.
Cuối hạ sắp qua, đợi thu hoạch vụ thu xong sẽ trồng lứa rau nhà kính đầu tiên, đầu đông là có thể bán, lúc đó chắc chắn sẽ rất đắt hàng.
Hai người rời nhà cũ trở về, Lý Phong lập tức chui vào phòng phía Tây lục lọi hòm tủ.
"Anh đang làm gì thế?" Tô Kiều Kiều đứng sau lưng, nhìn anh lôi hết mấy bộ quần áo ít ỏi của mình ra.
"Anh nhớ là để trong cái tủ này mà... tìm thấy rồi." Lý Phong lôi từ đáy tủ ra một tờ giấy.
"Cái gì thế?" Tô Kiều Kiều tò mò hỏi.
"Sổ tiết kiệm."
"Sổ tiết kiệm?" Tô Kiều Kiều ngạc nhiên, thời buổi này, nhà nào cũng chỉ đủ ăn đủ mặc chứ không dư dả, tiền mặt trong tay còn ít, lấy đâu ra tiền gửi tiết kiệm.
Lý Phong gật đầu: "Ừ, sổ tiết kiệm. Đây là tiền cha anh để lại, ông ấy dặn trời có sập cũng không được động vào, nhưng mấy năm nay anh kiếm được ít tiền cũng gửi cả vào đây, chắc đủ để dựng nhà kính rồi."
"Cha anh không phải bảo trời sập cũng không được động vào sao?"
"Trời sập cũng không quan trọng bằng cho em cuộc sống sung túc." Lý Phong kéo cô vào lòng, hôn một cái.
Tô Kiều Kiều đỏ mặt đẩy anh ra: "Đừng nghịch, em nói nghiêm túc đấy, anh lấy hết số tiền này ra làm nhà kính, lỡ lỗ vốn thì sao?"
"Anh tính cả rồi, tiền trong sổ này anh sẽ trích ra một nửa đưa cho em, cho dù có lỗ vốn, em vẫn có thể sống tốt, anh mang theo mẹ cũng sẽ không để bà chịu khổ nhiều."
Tô Kiều Kiều nhíu mày: "Anh nói thế là ý gì?"
"Chúng ta vẫn chưa kết hôn, đến lúc đó dù anh có nợ nần em cũng không bị liên lụy, cầm số tiền này lên thành phố, không nói là nửa đời sau ăn sung mặc sướng, nhưng chắc chắn sẽ không để em đói."
Rõ ràng biết anh lo nghĩ cho mình, nhưng nghe những lời này cô chẳng thể nào vui nổi. Anh trước sau vẫn chưa coi cô là vợ.
"Em sẽ cùng gánh vác với anh, kiếm được tiền em không cần, lỗ vốn em cùng anh trả nợ, như thế được chưa?"
Lý Phong cười bất lực: "Nói lời ngốc nghếch gì thế? Anh bỏ tiền ra làm ăn là muốn cho em cuộc sống tốt đẹp, sao có thể để em chịu khổ cùng anh được?"
Lý Phong nhìn vành mắt cô dần đỏ lên, biết mình lỡ lời, vội nói: "Được rồi, không nói nữa không nói nữa, em nói sao thì là vậy, anh nghe em hết."
Bạn thấy sao?