Chương 106: Chương 106 - Em đi mặc váy cho anh làm

Tô Kiều Kiều không nói nữa, chỉ lau giọt nước mắt nơi khóe mi. Cô bây giờ như bèo trôi không nơi nương tựa, một góa phụ chồng chết, ra đường cũng bị người ta bắt nạt.

Lý Phong tốt với cô, cô mới có thể yên tâm sống qua ngày. Nhưng nếu sau này gặp chút khó khăn anh lại đẩy cô ra xa, vậy cô phải làm sao?

Cô muốn cùng anh một đời một kiếp một đôi người, đồng cam cộng khổ, mãi không chia lìa, chứ không phải như bây giờ.

Rõ ràng muốn lau nước mắt, nhưng càng lau càng chảy nhiều, nước mắt như những hạt châu đứt dây, tí tách rơi xuống, làm Lý Phong luống cuống: "Em đừng khóc, đừng khóc mà, anh làm gì khiến em buồn à? Em nói ra đi, chúng ta cùng bàn bạc lại."

Lý Phong tưởng cô sợ chuyện làm nhà kính thất bại phải chịu khổ, đành liên tục đảm bảo: "Anh sẽ không để em chịu khổ đâu, Kiều Kiều."

Tô Kiều Kiều nhào vào lòng anh, nghẹn ngào: "Em tình nguyện chịu khổ cùng anh, Lý Phong, cho dù chịu khổ cả đời với anh em cũng chịu, anh đừng lúc nào cũng đuổi em đi."

Nghe lời cô nói, lòng Lý Phong ấm áp lạ thường. Anh tưởng cô không chịu được khổ, hóa ra là cô sợ phải rời xa mình.

Lý Phong ôm chặt lấy cô, như muốn khảm cô vào cơ thể mình: "Được! Đừng khóc nữa, sao anh nỡ để em rời xa anh chứ, đừng khóc nữa, em khóc làm anh cứng cả lên rồi..."

Tô Kiều Kiều đang khóc thương tâm, nghe anh nói vậy liền muốn vùng ra khỏi lòng anh.

Bàn tay to của Lý Phong xoa nắn vòng eo thon nhỏ của cô: "Anh chỉ thích em bị anh làm tình đến phát khóc, những lúc khác không muốn em khóc."

Mặt Tô Kiều Kiều đỏ bừng: "Anh đừng..." Đang nói chuyện chính sự, anh lại lái sang chuyện đó.

Lý Phong khí huyết phương cương, ngọc ôn hương mềm mại trong lòng sao có thể nhịn được: "Kiều Kiều, anh muốn làm em."

"Tối qua anh làm lâu như thế... sao hôm nay lại muốn nữa."

"Hết cách rồi, em ngon quá mà, sờ vào người em là muốn đâm xối xả." Lý Phong cảm thấy cô quyến rũ vô cùng, giống như thuốc kích dục di động, chỉ cần ngửi mùi hương trên người cô là anh đã đau cả người vì thèm muốn.

"Anh đúng là không biết mệt." Rõ ràng là những lời xấu hổ như vậy, nhưng từ miệng anh nói ra lại làm cô thấy ngọt ngào. Lời nói của anh như thuốc kích thích, lập tức nhem nhóm dục vọng trong cô, người cô mềm nhũn như nước tựa vào ngực mình.

"Làm tình với em là chuyện thú vị thế sao biết mệt được." Lý Phong cúi người, bế bổng cô lên.

Tô Kiều Kiều đã quen với động tác mạnh mẽ của anh, hai tay tự nhiên vòng qua cổ anh, đôi mắt ngập nước nhìn cái cằm cương nghị lởm chởm râu mới mọc, trong lòng chỉ toàn sự ngọt ngào chứ không hề ghét bỏ.

Lý Phong đặt cô lên giường ở nhà chính, giường đã được mẹ Lý dọn dẹp sạch sẽ, chỉ còn tấm vạt giường và chiếu cói.

"Lần này muốn làm kiểu gì cũng được rồi." Tay Lý Phong luồn qua vạt áo nơi eo cô mò vào trong, sờ lên bầu ngực cao vút, chỉ là lớp áo lót mỏng manh hơi vướng víu khiến anh cau mày: "Sau này ở nhà đừng mặc áo lót nữa, vướng víu lắm. Với cả, anh thích em mặc váy, chỉ cần vén lên là đâm vào được, quần lót cũng không cần cởi."

Tô Kiều Kiều bị anh nói đến đỏ mặt tía tai, trong đầu hiện lên cảnh tượng lần trước mặc váy bị anh thao lộng, đúng là không cởi váy, từ lúc bắt đầu đến lúc kết thúc, váy vẫn treo trên eo cô, dâm loạn vô cùng.

"Vậy em đi mặc váy cho anh làm." Tô Kiều Kiều cúi đầu, dáng vẻ kiều diễm vô song, giọng nói nhỏ xíu như sợ anh nghe thấy.

Bình luận

Bạn thấy sao?

0 phản ứng
Ủng hộ
Vui
Yêu thích
Ngạc nhiên
Tức giận
Buồn


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...